Chương 7: Cần gì đến lượt anh ra tay

Tống Vãn xinh đẹp như hoa đẩy xe lăn cho Sở Trì bước lên sân khấu trước sự chú ý của đám đông. Sau đó, cô bắt đầu làm tròn vai trò của một "linh vật".

Khách khứa chúc phúc, cô mỉm cười. MC giới thiệu, cô cười giả trân. Trưởng bối phát biểu, cô cười không nổi nhưng vẫn ráng nhe răng.

"Mẹ của Tiểu Vãn mất sớm, nó lại từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, người làm cha như tôi thật sự rất lo lòng nát ruột..."

Đến lượt Tống Kiến Nghiệp phát biểu, người đàn ông trung niên diễn sâu đến mức gương mặt lộ rõ vẻ bi thương không nỡ, bên cạnh là bà mẹ kế cũng sướt mướt chấm nước mắt ra vẻ đồng cảm.

Hả? Hai cái "lão đăng" (đèn già

- từ lóng chỉ người già quái gở) này diễn cũng đạt gớm. Tống Vãn thầm trợn trắng mắt trong lòng.

Đến lúc cha mẹ Sở Trì phát biểu, cô không nhịn được mà tò mò liếc mắt nhìn hết lần này đến lần khác.

Vị Sở phu nhân trong truyền thuyết là "thiên vị đến nách" trông chẳng có vẻ gì là khắc nghiệt, thậm chí còn có vẻ là một phụ nữ đẹp và dịu dàng.

"Cảm ơn quý vị đã đến chứng kiến lễ đính hôn của Sở Trì và Tống Vãn."

Vị Sở tổng kia cao lớn, nghiêm nghị, mang theo luồng khí trường không giận tự uy, giọng điệu như thể đang đọc báo cáo thương mại.

"Sự liên kết giữa hai nhà Sở

- Tống là mong ước của trưởng bối nhiều năm trước, cũng là sự kết hợp lợi ích gia tộc. Hy vọng hai đứa sau này ghi nhớ thân phận, giữ đúng bổn phận, làm chỗ dựa cho nhau, đừng làm ra chuyện gì tổn hại đến mặt mũi gia tộc."

Nói xong, ông ta xoay chuyển ánh mắt, chuẩn xác bắt gặp cái nhìn lấm lét của Tống Vãn.

"..."

Cảm giác câu này như cố ý nói cho cô nghe vậy. Tống Vãn ngượng ngùng nhe hàm răng trắng bóc, cười một cái "tươi rói".

"Tôi còn có cuộc họp quan trọng, đi trước một bước. Mọi người cứ tự nhiên."

Nói đoạn, ông ta cứ thế hiên ngang xuống đài rời đi. Khách khứa lặng đi một giây rồi bắt đầu xì xào bàn tán. Những kẻ định tìm cơ hội bàn chuyện làm ăn với Sở tổng trong tiệc đính hôn đều lộ rõ vẻ thất vọng.

Thấy không khí có chút gượng gạo, MC vội vàng cầm mic điều phối, tuyên bố yến hội chính thức bắt đầu, mời mọi người xuống đài thưởng thức rượu ngon và mỹ thực.

Tống Vãn chỉ chờ có thế, cô đẩy Sở Trì đi xuống, hơi khom lưng thì thầm vào tai anh:

"Tôi thấy anh với ba anh giống nhau thật đấy, đều là mấy cái mặt tảng băng cuồng công việc."

Cô ghé sát đến mức hơi thở ấm áp lướt qua vành tai khiến anh thấy hơi ngứa, Sở Trì khẽ nghiêng đầu né tránh, liền nghe cô nói tiếp:

"Nhưng anh giỏi hơn ông ấy, anh là 'mặt lạnh tâm nóng'."

"Sao cô biết tâm ông ấy không nóng?"

Sở Trì nhàn nhạt hỏi lại.

"Tôi nhìn là biết."

Tống Vãn dừng bước, bĩu môi về phía bên cạnh.

Theo hướng cô nhìn, Sở phu nhân sau khi xuống đài đã được Sở Hành đón đi một bên. Hai người vừa nói vừa cười, Sở phu nhân thần sắc dịu dàng, âu yếm vuốt lại mái tóc cho Sở Hành.

"Người có mắt đều thấy bà ấy thiên vị rõ ràng mà. Nếu ông ấy 'tâm nóng', sao có thể chẳng quan tâm gì, anh đính hôn mà đến bữa cơm ông ấy cũng không thèm ăn đã bỏ đi luôn."

Tống Vãn càng nói càng thấy Sở Trì đúng là một "mỹ nam cường trảm" đáng thương.

Rõ ràng bị cha mẹ nuôi ngược đãi lớn lên, giờ nhận lại cha mẹ ruột thì cha không thương, mẹ không yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!