Chương 6: Sức mạnh của đồng tiền!

Đèn trần trong phòng bệnh đột nhiên bật sáng trưng, khiến Tống Vãn hơi chói mắt. Cả người cô được bác sĩ và y tá đỡ ngồi dậy.

Tống Vãn nửa nhắm nửa mở mắt, hốc mắt còn đọng nước, thần sắc vừa vô tội lại vừa mờ mịt.

Bụng cô như bị ai đó vặn vẹo, từng cơn đau dữ dội ập đến, đầu óc thì choáng váng muốn chết. Thật sự quá khó chịu.

"Viêm dạ dày cấp tính dẫn đến sốt cao. Ban ngày cô đã ăn những gì?"

Bác sĩ vừa kiểm tra vừa hỏi.

"Trà sữa, nước trái cây, sushi, thịt kho tàu, xiên que chiên..."

Tống Vãn thều thào liệt kê thực đơn.

Bác sĩ cau mày, giọng điệu nghiêm khắc:

"Bản thân sức khỏe thế nào cô không tự biết sao? Ăn uống kiểu đó là không muốn sống nữa à? Cũng may là phát hiện sớm, nếu không cô coi như 'đi' luôn rồi đấy!"

Tống Vãn bị dọa cho khiếp vía, hai hàng nước mắt sinh lý lã chã rơi xuống, trông vô cùng đáng thương.

"... Không, không đến mức nghiêm trọng thế chứ ạ."

Kinh ngạc một hồi, cô mới sực nhận ra.

Hiểu rồi, cốt truyện mà chưa xong thì muốn chết cũng không chết được, nhưng thiết lập "thân thể yếu ớt" thì vẫn là thiết lập, bệnh thì vẫn phải bệnh thôi.

Thế thì chuỗi ngày sau này của cô phải làm sao đây! Tống Vãn cảm thấy bi kịch đầy mình.

"Từ ngày mai chỉ được ăn đồ lỏng cho đến khi hồi phục hoàn toàn."

Bác sĩ dặn dò y tá dùng thuốc, rồi quay sang bảo Sở Trì:

"Sau này cậu phải chú ý cô ấy nhiều hơn, tình trạng của cô ấy đặc biệt, không thể tùy tiện như người bình thường được."

Sở Trì vẫn không có phản ứng gì. Bác sĩ dường như đã quen với tính cách lãnh đạm của anh, dặn dò xong xuôi mới rời đi.

Cô y tá cắm kim truyền cho cô:

"Thuốc này giúp giảm đau, lát nữa tôi sẽ qua thay bình. Cô cứ yên tâm nghỉ ngơi."

Khi mọi người đã đi hết, Tống Vãn mới phát hiện lúc này đã là 3 giờ sáng. Đôi mắt ướt át trộm liếc nhìn Sở Trì, thấy anh khép mắt lộ vẻ mệt mỏi, cô thấy hơi ngại.

"Làm phiền anh nghỉ ngơi rồi, xin lỗi nhé."

Anh không đáp lại, ngay cả lông mi cũng không động đậy. Nhưng cô chắc chắn anh nghe thấy. Tống Vãn mím môi, trong lòng thấy hơi bứt rứt.

"Tống Vãn" trước đây đối xử với anh tệ như vậy, còn cô phần lớn là vì muốn giữ mạng nên mới đối tốt với anh, hy vọng anh thay đổi ấn tượng về mình.

Nhưng khi thấy Sở Trì thật sự giúp đỡ mình, cô lại thấy một sự áy náy khó tả. Cứ như thể... cô đang dùng sự tử tế giả tạo để đổi lấy lòng tốt thật lòng vậy.

"Cảm ơn anh chuyện đêm nay."

Tống Vãn nhìn anh, giọng chân thành:

"Tuy anh trông lạnh như băng, ít nói, nhưng anh là người tốt!"

Cô không thông minh tột đỉnh nhưng cũng chẳng ngốc. Người ta chẳng có nghĩa vụ phải gọi bác sĩ cho cô, hoàn toàn có thể mặc kệ cho cô đau đến tỉnh.

Sở Trì là người đầu tiên cô quen khi xuyên vào đây, và hiện tại còn đang thể hiện thiện chí với cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!