Không lâu sau, nữ đấu giá sư diện sườn xám bước lên đài, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Bắt đầu rồi Tống Vãn mới phát hiện, hóa ra đây không phải chỉ đấu giá bất động sản.
Mở màn là các loại trang sức, đồ cổ và tranh chữ được đặt trên bục triển lãm rực rỡ sắc màu.
Nữ đấu giá sư dùng chất giọng trầm ổn, rõ ràng giới thiệu lai lịch và giá trị của từng món hàng.
Tống Vãn xem rất hào hứng, thỉnh thoảng lại thì thầm vài câu với Cố Hựu Tình.
Kiếp trước cô chỉ là một sinh viên bình thường, làm sao thấy qua cảnh tượng động một tí là con số bảy chữ hàng triệu tệ thế này, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt!
Đáng tiếc là các món hàng cứ trôi qua như nước chảy, "phú bà" Tống Vãn mới nổi này vẫn chưa ưng được món nào, nếu không cô cũng muốn tham gia cho biết thế nào là cảm giác vung tiền.
Cho đến khi đấu giá sư đưa ra một chiếc vòng tay phỉ thúy băng chủng.
Chiếc vòng tay trong suốt, oánh nhuận, màu sắc thanh khiết như một dòng suối xanh đọng lại, dưới ánh đèn tỏa ra hào quang dịu dàng.
Tống Vãn cảm thấy chiếc vòng này rất hợp với bộ váy màu xanh nhạt mình đang mặc, ánh mắt không tự giác dừng lại lâu thêm vài giây.
Cô còn đang phân vân có nên thử đấu giá không, nếu giá cao quá thì thôi.
Thì ngay bên cạnh, một cánh tay thon dài đã giơ bảng hiệu lên trước cô một bước.
"Ơ?" Tống Vãn sửng sốt nhìn sang Sở Trì.
"Không thích à?" Anh hững hờ hỏi.
"Cũng không phải, nhưng sao anh biết..."
Cô nghiêng đầu, cô đã nói là thích đâu nhỉ
"Mà giờ em có tiền rồi, cái này để em tự mua."
Sở Trì không trả lời, chỉ tiếp tục giơ bảng sau khi có người khác trả giá.
Chiếc vòng này hiển nhiên rất được ưa chuộng, giá cạnh tranh cứ thế leo thang. Ngay khi những người tham gia dần rút lui vì giá quá cao, Sở Hành ở cách đó không xa thong thả giơ bảng, báo một cái giá cao hơn hẳn mức hiện tại, rồi nhìn Sở Trì với ánh mắt khiêu khích.
"Sở Hành tiên sinh ra giá 5 triệu!" Nữ đấu giá sư mắt sáng rực,
"5 triệu lần thứ nhất, 5 triệu lần thứ hai..."
Nghe thấy cái tên đáng ghét đó, Tống Vãn bĩu môi, ghé tai Sở Trì nói nhỏ:
"Hay là nhường cho hắn đi, em thấy đắt lắm rồi!"
Thứ lỗi cho cô vẫn chưa bỏ được tư duy của một "người kế thừa chủ nghĩa xã hội", cô không thể chấp nhận việc bỏ ra mấy triệu tệ chỉ để mua một cái vòng đeo tay!
Làm ơn đi, ở thành phố hạng hai nơi cô sống kiếp trước, 5 triệu tệ (khoảng 17 tỷ VNĐ) có thể mua đứt một căn biệt thự lớn rồi đấy!
Sở Trì đưa tay nhéo nhéo lớp thịt mềm sau gáy Tống Vãn, kéo cô ra xa một chút. Gương mặt anh không đổi sắc, thậm chí chẳng thèm liếc Sở Hành một cái, trực tiếp giơ bảng với mức tăng giá lớn hơn nhiều.
"Sở Trì tiên sinh ra giá 6 triệu! 6 triệu lần thứ nhất, 6 triệu lần thứ hai..."
Sở Hành như muốn đấu với anh tới cùng, lập tức bám đuổi. Hai người cứ thế giằng co, giá cả nhanh chóng vọt lên mức 20 triệu tệ — con số khiến Tống Vãn đứng hình vì kinh ngạc.
Nữ đấu giá sư kích động đến mức không ngừng vung cái búa nhỏ trong tay.
Không, thế này không phải là quá đáng nữa, mà là tà môn rồi! Hơn nữa Sở Hành rõ ràng là ác ý nâng giá, Sở Trì anh là tên đại gia ngốc sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!