Ngày kế tiếp…
Khi Tống Vãn tỉnh lại thì đã gần trưa, bên ngoài tiếng mưa rơi rào rào, bầu trời ngoài cửa sổ âm u xám xịt.
Cô nằm lì trong chăn không muốn nhúc nhích, thẫn thờ nhìn những khóm hoa nhỏ ngoài ban công bị mưa vùi dập đến nghiêng ngả.
"Tỉnh rồi à?"
Sở Trì vừa lên lầu đã thấy cô đang mở to mắt thẩn thơ trên giường, anh ngồi xuống mép giường hỏi xem cô còn thấy khó chịu không.
"Em lại đổ bệnh rồi à?"
Sắc mặt cô uể oải. Nghĩ lại tối qua Sở Trì cứ nhất quyết lôi mình dậy cho bằng được, cô thực sự rất ghét cái cơ thể hở chút là bệnh này:
"Em ghét bị bệnh lắm."
Dù Tống Vãn trước nay sức khỏe không tốt, nhưng dường như lúc nào cô cũng tràn đầy sức sống. Đột nhiên thấy cô nản lòng như vậy, Sở Trì vô thức dịu giọng hơn:
"Không nghiêm trọng đâu, sẽ mau khỏi thôi."
Anh nắm lấy tay Tống Vãn đỡ cô ngồi dậy:
"Dậy ăn cơm thôi."
"Khỏi lần này rồi cũng sẽ có lần sau, trị mãi không hết, mà chết cũng không xong."
Tống Vãn mệt mỏi, nhíu mày oán trách.
Nghe vậy, lòng Sở Trì khẽ thắt lại. Trong đầu anh hiện lên lời của bác sĩ Âu sau lần kiểm tra tổng quát trước:
Tống tiểu thư hiện giờ nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng thực chất mấy năm nay cơ thể đã sớm cạn kiệt.
Đặc biệt là sau chấn thương vùng đầu lần này, sức khỏe lại càng dốc hết xuống đèo, không chịu nổi thêm bất cứ sóng gió nào nữa.
Khả năng của tôi chỉ có thể giúp cô ấy điều dưỡng, nhưng đó chỉ là trị ngọn không trị gốc, ngài nên tìm bác sĩ chuyên môn hơn.
Hơn một tháng qua anh đã phái người đi tìm, nhưng hễ bác sĩ nào xem báo cáo của cô cũng đều uyển chuyển từ chối vì quá tầm tay.
"Nói bậy gì đó." Sở Trì nhíu mày, ánh mắt thâm trầm,
"Lo ăn cơm ngủ nghỉ cho tốt, tôi sẽ tìm bác sĩ cho em."
Tống Vãn ậm ừ đáp lại cho có lệ. Tình trạng của cô thì tìm bác sĩ có ích gì, phải tìm tác giả mới có tác dụng chứ.
Đến khi vệ sinh cá nhân xong xuống lầu ăn cơm, Tống Vãn đột nhiên phát hiện có gì đó sai sai.
"Cái này..." Tống Vãn nếm thử một ngụm cháo gà,
"Không phải tay nghề của dì Vương."
"Khó ăn à?"
"Cũng không hẳn."
Cô lại xúc thêm một thìa nữa.
Sở Trì phân loại các viên thuốc theo đúng tỉ lệ rồi đặt cạnh tay Tống Vãn, thản nhiên nói:
"Trời đột ngột trở lạnh nên dì Vương cũng bệnh rồi, hôm nay bà ấy xin nghỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!