"Tới đây."
Tống Vãn đáp lời, xoay người về phía Cố Hựu Tình đưa tay ra:
"Tình Tình, đưa đồ cho em đi, cảm ơn chị đã xách giúp em lâu như vậy."
"Chuyện nhỏ thôi, cái tay nhỏ xíu này của em chị còn sợ xách nặng quá là gãy luôn đấy."
Cố Hựu Tình đưa mấy chiếc túi trên tay cho cô.
Tống Vãn vắt mấy chiếc túi sẵn có lên cánh tay, đang định đón lấy thì một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn một bước, nhận lấy số túi đó.
Sở Trì không biết đã đứng cạnh cô từ lúc nào, dáng người cao lớn hơi cúi xuống. Anh không nói gì, chỉ tự nhiên đưa tay ra, đầu ngón tay ấm áp lướt nhẹ qua cổ tay Tống Vãn.
Cô theo bản năng buông tay, anh đã đem tất cả đồ đạc chuyển hết sang tay mình, động tác mượt mà như thể đã tập luyện từ trước.
"Ơ, em có thể cầm được mà..."
Sự việc xảy ra đột ngột khiến Tống Vãn chưa kịp phản ứng.
Sở Trì rũ mắt, nhìn vào lòng bàn tay cô bị quai túi hằn lên những vệt đỏ nhạt, chân mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.
"Lần sau cứ bảo tài xế vào mà lấy, trả lương cho anh ta không phải để anh ta hưởng phúc."
"Đều là đồ dùng với đồ ăn thôi, mải nói chuyện vui quá nên em quên mất."
Tư thái của Sở Trì quá đỗi tự nhiên, Tống Vãn giải thích một câu rồi vô thức bước theo anh vài bước mới nhớ ra chưa chào tạm biệt Cố Hựu Tình. Cô quay người lại ôm chầm lấy cô ấy:
"Bye bye, đại Tình Tình xinh đẹp!"
Cố Hựu Tình nhiệt tình ôm đáp lại:
"Bye bye, Tiểu Vãn Vãn xinh đẹp!"
Bước chân Sở Trì khựng lại, anh liếc nhìn Cố Hựu Tình đang ôm Tống Vãn, đôi mày nhíu chặt, trong lòng bỗng nảy sinh chút không vui khó tả. Sau khi tạm biệt bạn mới, Tống Vãn bước nhanh đến bên cạnh Sở Trì:
"Chúng ta đi thôi!"
Sở Trì thu lại ánh mắt. Hai người lần lượt lên xe, xe vừa khởi hành, Tống Vãn đã tích cực lục lọi trong túi, tiếng sột soạt vang lên liên hồi.
"Sở Trì, em có mang đồ ngon về cho anh này!"
Cô giống như một con sóc nhỏ đang dâng báu vật, từ đống túi lộn xộn móc ra một túi giấy không mấy bắt mắt, mở ra rồi đưa đến trước mặt anh. Trong xe lập tức tràn ngập mùi hương ngọt ngào ấm áp.
"Mau nếm thử đi, bánh hạt dẻ mới ra lò đấy!"
Sở Trì vốn không có thói quen ăn đêm, nhưng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, anh vẫn đón lấy và ăn một miếng. Vị mềm xốp, thơm ngọt tan ra trên đầu lưỡi, anh khẽ gật đầu:
"Không tệ."
"Là siêu siêu siêu —— cấp không tệ mới đúng!"
Tống Vãn vùi đầu tìm tiếp, miệng lẩm bẩm:
"A, còn có bánh quy thủ công này nữa, anh dùng để nhâm nhi với cà phê đen chắc là hợp lắm, lúc nào đói cũng có cái lót dạ!"
Cô cứ thế lấy từng thứ ra ngoài, chẳng mấy chốc đã chất quanh người Sở Trì thành một "pháo đài" đồ ăn vặt.
Anh rũ mắt nhìn đống đồ lặt vặt này, cảm thấy miếng bánh hạt dẻ lúc nãy dường như vẫn quá ngọt, nếu không thì tại sao đến tận bây giờ, cổ họng anh vẫn thấy ngọt lịm như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!