"Anh là Sở Hành?!"
Thấy cô đầy vẻ kinh ngạc, Sở Hành mới yên lòng, nhếch môi cười khẩy:
"Là tôi, cô nhớ ra là tốt rồi."
"Đồ tra nam chết tiệt!"
Mấy chữ thanh thúy thốt ra không cần suy nghĩ. Không chỉ dừng lại ở lời nói, Tống Vãn còn lộ rõ vẻ ghê tởm mà lùi xa ra sau vài bước. Cả người cô như viết lên bốn chữ: Tránh xa tôi ra.
Sở Hành chính là tên phản diện lớn nhất trong sách, kẻ luôn tranh giành gia sản với nam chính. Những thông tin khác Tống Vãn không nhớ rõ, nhưng việc hắn đích thân tống "Tống Vãn" vào đồn cảnh sát thì cô nhớ như in.
Khi nguyên chủ trở thành vị hôn thê của Sở Trì, Sở Hành đã đứng sau giật dây, biến cô ta thành quân cờ để nhắm vào nam chính, gây đủ mọi rắc rối cản trở anh.
Cuối cùng, hắn dụ dỗ cô ta trộm tài liệu mật giao cho mình. Kết quả khi sự việc bại lộ, để bảo vệ bản thân, Sở Hành đã đẩy cô ta ra làm kẻ thế thân gánh hết tội lỗi và vào tù.
Điều khiến người ta phẫn nộ nhất chính là: Dù bị đối xử như vậy, sau khi ra tù, người mà nguyên chủ hận nhất vẫn là Sở Trì! Cô ta cho rằng vì Sở Trì cứ khăng khăng truy cứu nên cô ta mới phải ngồi tù.
Đúng là đồ ngốc xít! Rốt cuộc là yêu cái nỗi gì mà yêu đến mù quáng như vậy? Bảo là "l**m cẩu" còn là tâng bốc, loại này hoàn toàn là thiểu năng trí tuệ!
Nhưng dù sao đi nữa, chính tên Sở Hành này là kẻ lợi dụng trước. Càng nghĩ cô càng thấy khinh bỉ, lại lườm hắn một cái cháy mặt.
Sở Hành: "..."
Tầm mắt lướt qua lớp băng gạc trên trán Tống Vãn, hắn xì một tiếng:
"Xem ra đầu óc cô hỏng thật rồi, tôi không chấp kẻ ngốc."
Chỉ là, kế hoạch vốn dĩ đã bàn bạc xong với Tống Vãn e rằng không thể tiến hành như dự kiến, cũng may hắn vẫn còn chiêu dự phòng.
Tống Vãn không chấp nhận mình là kẻ ngốc, Tống Vãn định gây chuyện. Nhưng đối phương lại chẳng thèm nhìn cô nữa mà quay người đi về phía Sở Trì. Tiếng giày da nện trên sàn nhà phát ra những âm thanh "cộp, cộp" thong thả.
"Một tuần nữa hai người sẽ tổ chức lễ đính hôn. Nghe nói chân cậu bị thương do tai nạn, ba mẹ bảo tôi đến..."
Choảng!
Một tiếng động chói tai vang lên. Bước chân Sở Hành còn chưa kịp tới gần đã bị một chiếc ly thủy tinh vỡ tan tành ngay trước mũi giày chặn đứng. Những mảnh vỡ và nước bắn tung tóe, vạch ra một ranh giới rõ ràng trên sàn nhà.
"Anh Hành, anh có sao không?"
Tống Nghiên đứng bên cạnh vội vàng lao tới, nắm lấy cánh tay Sở Hành kiểm tra lo lắng, nhưng bị hắn thiếu kiên nhẫn hất ra.
"Cậu có ý gì đây?"
Sở Hành nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm như kim châm bắn về phía Sở Trì.
"Trượt tay thôi."
Giọng điệu Sở Trì vẫn lạnh lùng như trước, cứ như cú ném trời giáng vừa rồi chỉ là một cái phủi bụi tùy tiện.
Anh rút một tờ khăn giấy, thong thả lau khô những vệt nước dính trên tay. Động tác ấy trông như đang lau chùi một loại vũ khí, vừa ưu nhã vừa mang theo sự nguy hiểm khó tả.
Bàn tay kia thon dài, mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng, trên mu bàn tay còn thấp thoáng những mạch máu xanh nhạt, vừa đẹp đẽ vừa đầy lực lượng.
Oa... tay đẹp quá!
Tống Vãn nhìn đến ngẩn ngơ, chút cảm giác buồn nôn vì tên tra nam lúc nãy cũng bay sạch.
Quả nhiên dù cốt truyện có ngược đến đâu thì nam chính vẫn là nam chính, đẹp trai đến mức này thật là phi khoa học!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!