Thời gian thấm thoát trôi qua.
Bác sĩ tháo băng gạc cho Tống Vãn, cho biết chỉ cần không làm việc quá sức là cô đã có thể xuất viện, từng bước khôi phục sinh hoạt bình thường, nếu có tình huống đặc biệt thì kịp thời quay lại viện kiểm tra và điều trị.
Cô vui mừng khôn xiết. Cái "nhà giam" này rốt cuộc cô cũng ngồi đến ngày mãn hạn rồi!
Sau mấy ngày mưa liên tiếp, bầu trời cuối cùng cũng hửng nắng.
Chiếc Rolls
-Royce Phantom màu đen đón lấy ánh nắng vàng nhạt chạy bon bon trên đường.
Tống Vãn ghé sát vào cửa kính xe, nhìn những bóng cây xanh liên tục lùi lại phía sau, hận không thể biến thành chú chim nhỏ vừa tìm lại tự do, bay thẳng về biệt thự.
"Gió lớn lắm."
Một bàn tay túm lấy sau cổ áo cô, xách lên như xách một con gà con rồi đặt cô ngồi ngay ngắn lại. Giọng Sở Trì trong trẻo như ngọc rơi trên mâm bạc:
"Đóng cửa sổ vào."
Trợ lý Trương nghe lệnh, lập tức nâng kính xe lên.
"Anh thay đổi rồi." Tống Vãn bĩu môi,
"Trước kia anh rõ ràng là một anh chàng cool ngầu, giờ hoàn toàn biến thành một bà quản gia rồi."
Một chiếc chăn mỏng bất ngờ ụp xuống đầu cô. Cô luống cuống tay chân gỡ chăn ra, chỉ thấy góc nghiêng tập trung và lạnh lùng của anh.
Sở Trì mặc chiếc sơ mi màu xanh nhạt cài cúc chỉnh tề, đôi chân dài hơi co lại trong không gian ghế sau.
Chiếc quần tây đen phác họa nên những đường nét ưu tú.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang cầm văn kiện, đôi mày toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng, mang đậm khí chất "cấm dục" thiên bẩm.
Nếu không phải thời gian qua cô đã sớm quen thuộc tính nết của anh, thì nhìn cảnh này cô thực sự muốn nói một câu:
"Anh bạn à, anh diễn hơi sâu rồi đấy."
Làm sao mà sinh hoạt hằng ngày của một người lại có thể giống hệt nam chính tiểu thuyết như vậy chứ?
Giây tiếp theo Tống Vãn mới sực nhớ ra, người ta đúng là nam chính tiểu thuyết thật.
Chậc…
"Sao anh bận thế, ngày nào từ sáng đến tối cũng chỉ thấy làm việc."
Tống Vãn không hiểu nổi. Sở Trì hiện tại còn chưa kế thừa Sở gia, cũng chưa phải là người giàu nhất, chỉ phụ trách một vài công việc ở Sở thị thôi mà.
Anh bận thế này, chẳng lẽ Sở tổng mỗi ngày không ngủ luôn sao?
Nhà tư bản hóa ra lại là "trâu ngựa" lớn nhất à?
"Bởi vì tôi bận."
Anh thản nhiên đáp, ký tên vào trang cuối của văn kiện rồi đặt nó lên chiếc ghế trống ngăn cách giữa anh và Tống Vãn..... Nghe xong lời anh nói, Tống Vẫn thầm nghĩ: đúng là nói cũng như không.
Tống Vãn liếc nhìn tập văn kiện kia, cảm thấy có gì đó không đúng, liền ghé sát lại xem.
"Ơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!