Chương 28: Tại sao cô ấy lại đề nghị làm bạn?

Tống Vãn im lặng hồi lâu không đáp lời.

Sở Trì đưa tay luồn xuống dưới cánh tay cô, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn rồi bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.

Khi bế lên rồi anh mới kinh ngạc nhận ra, cô còn gầy hơn so với vẻ bề ngoài.

Vòng eo ấy dường như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn, nhẹ bẫng, cách một lớp quần áo bệnh nhân vẫn có thể cảm nhận rõ ràng xương sống của cô.

Chẳng biết đồ ăn mỗi ngày cô đều tiêu hóa đi đâu hết rồi. Anh mím môi, đặt Tống Vãn trở lại giường bệnh.

"Để tôi gọi bác sĩ đến xem."

Anh định đứng dậy nhấn chuông gọi thì bị Tống Vãn túm lấy góc áo.

"Vừa nãy chỉ hơi chóng mặt thôi, giờ đỡ nhiều rồi, không cần gọi bác sĩ đâu."

Tống Vãn thầm tự tát mình hai cái trong lòng vì cái thói háo sắc không kiên định, đồng thời dựng luôn một cái bia mộ cho "con nai nhỏ" vừa mới chết yểu kia.

Hiện tại, cô quan tâm đến một chuyện khác hơn.

"Chân của anh khỏi thật rồi à?"

"Đầu của cô thực sự không còn choáng nữa chứ?"

Hai người đồng thanh hỏi.

"Tôi thật sự không chóng mặt nữa."

Tống Vãn vội vàng túm lấy anh

"Chân anh khỏi hoàn toàn rồi sao? Bác sĩ có nói có di chứng gì không, hay là cần phải quan sát thêm một thời gian nữa?"

Nhìn vẻ nôn nóng và quan tâm trên mặt Tống Vãn, lòng Sở Trì hơi mềm lại:

"Yên tâm, đã khỏi hẳn rồi, vốn dĩ cũng không nghiêm trọng."

Nghe vậy, một luồng vui sướng mãnh liệt dâng trào trong lòng Tống Vãn, đôi gò má cô cao lên, khóe miệng không tài nào nén lại được.

Tình tiết quan trọng này thực sự đã bị thay đổi!

Trước đó tình tiết hợp tác đầu tư đã khác với nguyên tác, giờ đến đôi chân của nam chính cũng giữ được, điều này chứng minh cô nhất định có thể thay đổi kết cục của mình!

"Tôi khỏi hẳn, cô vui đến thế sao?"

Thấy cô mặt mày hớn hở, đôi mắt lấp lánh như những vì sao, giọng Sở Trì trầm xuống, mang theo chút lưu luyến kỳ lạ.

"Đương nhiên rồi!" Tống Vãn lớn tiếng khẳng định.

Giây tiếp theo, bàn tay mang theo vết chai mỏng của Sở Trì nhẹ nhàng đặt l*n đ*nh đầu cô, xoa xoa như có như không, che khuất tầm mắt của cô.

Giọng nói hơi khàn lọt vào tai cô: "Đồ ngốc này."

"Anh sao lại thế chứ, tôi vui mừng cho anh mà anh còn mắng tôi."

Tống Vãn lầm bầm một câu, nhưng vì tương lai đang rộng mở nên cô vẫn thấy rất vui.

Cô gạt tay Sở Trì ra rồi nói:

"Nếu không phải vì tôi giục anh ăn cơm thì anh cũng chẳng ăn được bao nhiêu, sao sức lực lại lớn thế không biết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!