Nguyên nhân này nằm ngoài dự tính, nhưng lại vô cùng hợp lý.
Sự lo lắng trong lòng Sở Trì vì những giọt nước mắt đột ngột của cô đã bị một nỗi bất lực thay thế.
Vẫn là tâm tính trẻ con, mà đúng là vậy thật, cô mới có hai mươi tuổi, những đứa trẻ bình thường tầm tuổi này còn chưa tốt nghiệp đại học.
Anh rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng ấn lên mắt cô:
"Đừng khóc nữa."
Giọng anh vô thức mềm mỏng hơn:
"Vẫn rất xinh đẹp."
Ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm voan mỏng, chiếu lên đôi mắt ướt át và chóp mũi đỏ bừng vì khóc của cô, trông vừa đáng thương lại có chút đáng yêu.
Cô y tá mang thuốc và băng gạc đi tới, thấy cảnh này thì cười nói:
"Tình cảm hai người tốt thật đấy."
Sở Trì xưa nay ít nói, chỉ ngước mắt nhìn y tá một cái chứ không đáp lời.
Còn Tống Vãn thì hiếm khi không lên tiếng, cô rũ hàng lông mi còn dính nước mắt lại với nhau, đợi y tá thay băng xong là lập tức quấn chăn chui tọt vào trong.
Nhìn cái bọc nhỏ đang im lặng trên giường, anh hơi khựng lại, định nói gì đó rồi lại thôi.
Sau bữa trưa lại đi dạo dưới lầu, giờ cũng không còn sớm, cô quả thật nên ngủ trưa một chút.
Thế là Sở Trì không nói thêm gì nữa, đưa tay tém lại chăn cho Tống Vãn rồi quay về tiếp tục làm việc.
Nhưng không ngờ, sau khi tỉnh dậy vào buổi chiều, tâm trạng Tống Vãn vẫn rất suy sụp.
Ngay cả bộ phim Doraemon yêu thích gần đây cũng không thèm xem, cô cứ cuộn tròn trên giường im lặng một cách bất thường.
Mãi đến lúc ăn tối, cô cũng chỉ ăn được nửa bát là muốn buông đũa.
"Ăn ít quá."
Sở Trì nhíu mày, múc thêm cho cô nửa bát canh dược thiện đặt trước mặt:
"Ăn thêm chút nữa đi."
"Không có hứng, ăn không trôi."
Tống Vãn buồn bực trong lòng, ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo.
Bình thường đi tiệm cắt tóc mà bị thợ cắt hỏng kiểu tóc là cô đã muốn khóc rồi, huống chi bây giờ thực sự bị trọc một mảng lớn thế này!
Suy sụp thực sự!
Từ nhỏ đến lớn, từ kiếp trước đến kiếp này cô đều là một cô bé xinh đẹp, căn bản không thể chấp nhận sự thật là mình trở nên xấu xí!
Cô gái nhỏ ngồi trước bàn, thần sắc uể oải, cầm đôi đũa chọc chọc vào thức ăn. Ngày thường ăn gì cũng thấy ngon lành, giờ nhìn cái gì cũng không thấy hứng thú.
Sở Trì chợt nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, vừa lo lắng lại vừa thấy buồn cười.
Lúc trước suýt mất mạng mà cô vẫn vô tư, thế mà giờ chỉ thiếu một mảng tóc thôi lại đau lòng đến thế.
"Vẫn còn vì chuyện tóc tai mà không vui sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!