Bệnh viện, bên ngoài phòng phẫu thuật.
Tống Vãn một mình túc trực dưới ánh đèn đỏ chói mắt kia, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm không rời. Mùi nước sát trùng lạnh lẽo và khó ngửi, các bác sĩ y tá qua lại vội vã khiến lòng cô hoảng loạn đến cực điểm.
Sở Trì phong trần mệt mỏi, đánh xe suốt đêm trở về. Lao ra khỏi thang máy, nhìn thấy bóng dáng ở cuối hành lang, bước chân dồn dập của anh bỗng chốc cứng đờ.
Người mà anh đặt trên đầu quả tim, nâng niu như ngọc quý suốt bao nhiêu năm qua, hiện tại đang co rùm lại thành một túm nhỏ trên ghế dài. Thần sắc cô lo sợ, giống như một con thú nhỏ bị thế giới bỏ rơi, bất an và không biết phải làm sao.
Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn khôn nguôi.
Anh lại nhấc bước chạy về phía cô. Tống Vãn vô thức quay đầu lại nhìn, ngay khoảnh khắc thấy bóng dáng quen thuộc, nước mắt cô vỡ đê.
"Anh ơi..."
Cô nhào vào lòng Sở Trì òa khóc nức nở, như muốn trút bỏ hết mọi sợ hãi và bất an ra ngoài.
Ấn sau gáy cô, ôm chặt người vào lòng, bàn tay to lớn của Sở Trì v**t v* lưng cô trấn an:
"Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Tim anh như tan nát theo tiếng khóc của cô, anh thấp giọng dỗ dành:
"Anh sẽ tìm những chuyên gia giỏi nhất cả nước, thậm chí là toàn thế giới, bà nội sẽ không sao đâu."
Sống chung với bà nội Đào nhiều năm, anh và người bà hiền lành này sớm đã thân thiết như bà cháu ruột thịt. Dù không vì Tống Vãn, anh cũng sẽ dốc hết sức mình.
Tống Vãn nghe xong nhưng vẫn khóc không ngừng:
"Em... bác sĩ bắt em ký giấy thông báo tình trạng nguy kịch, em... hu hu..."
Anh trai rất lợi hại, cô chưa từng thấy ai lợi hại hơn anh. Dường như trên thế giới này không có việc gì là anh không giải quyết được. Nhưng đây là sinh lão bệnh tử, là chuyện nhân thế không thể khống chế nhất.
Nếu bà nội lần này vượt qua được, anh còn có thể nghĩ cách, nhưng nếu bà không qua khỏi thì sao... Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó, cô đã cảm thấy nghẹt thở.
Ôm chặt lấy cô, để cô mặc sức phát tiết khóc lóc, Sở Trì khẽ nhắm mắt, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ không để ai hay biết l*n đ*nh đầu cô.
Một lúc lâu sau, anh mới hơi buông cô ra, dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, không ngừng an ủi. Mãi sau, tiếng khóc của Tống Vãn mới dần ngớt, chuyển thành những tiếng nấc nhỏ.
Đợi trước phòng phẫu thuật quá lâu, vừa lo vừa sợ khiến cô kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác. Giờ đây anh trai đã đến, sợi dây thần kinh căng thẳng của cô cuối cùng cũng được nới lỏng đôi chút.
Biết cô từ sáng đến giờ chưa ăn gì ngoài bữa sáng anh hâm sẵn, Sở Trì vội vàng bảo người mang cháo nóng đến, dỗ dành cô ăn thêm dù chỉ là một miếng.
Thời gian chậm chạp trôi qua, cuối cùng đến rạng sáng, cửa phòng phẫu thuật lại mở ra, giường bệnh được đẩy ra ngoài. Bác sĩ tháo khẩu trang, thần sắc có chút mệt mỏi.
"Bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình hình không mấy lạc quan. Viêm thận cấp tính, bệnh nhân trước kia lao lực quá độ cộng thêm bệnh cũ vốn dĩ thận đã không tốt, giờ lại càng nghiêm trọng hơn... Nếu không tìm được nguồn thận thích hợp để cấy ghép, e là thời gian không còn dài."
Lời bác sĩ nói làm mắt Tống Vãn tối sầm lại, cô bỗng chốc rụng rời chân tay. Sở Trì vội đỡ lấy cô. Đi đến cửa phòng bệnh, cô nhẹ nhàng đẩy tay anh ra.
"Em muốn... ở riêng với bà một lát." Giọng cô rất nhẹ.
Khựng lại một chút, Sở Trì thu tay về. Nhìn cô chậm rãi bước vào phòng bệnh, ngồi xuống chiếc ghế bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò khô khốc kia rồi áp mặt mình lên đó. Một lúc sau, từ trong phòng truyền ra tiếng khóc kìm nén.
Đứng ngoài cửa phòng bệnh, sắc mặt Sở Trì u ám:
"Tìm, tìm kiếm nguồn thận tương thích trên phạm vi toàn cầu, bất kể giá nào."
"Rõ, thưa Sở tổng!" Trợ lý nghiêm nghị đáp.
Tống Vãn gục bên giường khóc rất lâu, rồi dần dần lịm đi vì mệt. Sở Trì nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, cẩn thận bế ngang cô lên, đặt nằm xuống giường nghỉ ở phòng bên cạnh. Cô bé ngủ không yên giấc, trong mơ đuôi mắt vẫn không ngừng lăn dài những giọt lệ, đôi lông mày nhíu chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!