"Anh ơi, anh ngầu quá đi mất!"
Mãi cho đến khi đã xin nghỉ xong và được ấn ngồi vào trong xe, Tống Vãn vẫn còn nhe răng cười hớn hở.
"Anh nói thật đấy à? Không phải chỉ để dọa bọn họ thôi sao?"
Sở Trì cúi người từ phía bên kia bước lên xe, khẽ "ừ" một tiếng rồi dặn tài xế lái xe đến bệnh viện. Sau đó, anh nắm lấy cổ tay thiếu nữ, kéo cô lại gần bên cạnh mình.
"Trời ạ!" Tống Vãn giơ ngón tay ra bắt đầu đếm.
Hàng... trăm tỷ! Thế chẳng phải là còn nhiều hơn cả trăm tỷ sao! Trời ơi, đằng sau con số trăm tỷ là bao nhiêu chữ số không nhỉ?
Ngón tay thon dài của Sở Trì lại một lần nữa vén phần tóc mai bên trán cô ra. Nhìn vết thương kia, ánh mắt anh lạnh thêm vài phần, lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn thử.
"Xuýt!" Tống Vãn hít một hơi lạnh, vung tay gạt phắt tay anh ra,
"Làm gì thế, đau em mà!"
"Biết đau mà còn đi đánh nhau" Ánh mắt Sở Trì trầm xuống,
"Không biết về nhà tìm anh trai à?"
"Thế thì em có khác gì mấy đứa học sinh tiểu học đâu." Tống Vãn hơi bĩu môi,
"Với lại em có đánh thua đâu!"
"Chỉ cần bị thương là thua rồi, lẽ ra em đã có thể không bị thương."
Sở Trì lấy đầu ngón tay gõ nhẹ lên trán cô.
Bị chọc trúng trán khiến người hơi ngả ra sau, Tống Vãn vội vàng ôm chầm lấy cánh tay anh xin tha:
"Tai nạn thôi, đều là tai nạn mà! Anh trai, anh đừng nói cho bà nội nhé, bà mà biết chắc chắn sẽ đuổi đánh em mất, bà có tuổi rồi, nhỡ ngã thì làm sao."
"Hừ." Sở Trì thần sắc lãnh đạm,
"Thế thì không để bà phải đuổi đánh nữa, để anh trói em lại rồi đưa qua cho bà đánh."
Đôi mắt hạnh trong veo của Tống Vãn lập tức trợn tròn.
"Anh trai ơi! Cha nuôi ơi!"
Cô ôm cánh tay anh chặt hơn, dụi đầu vào vai anh như một chú mèo nhỏ đang làm nũng.
Một cảm giác mềm mại truyền qua lớp vải áo đến cánh tay, ánh mắt Sở Trì tối sầm lại. Cô bé nhỏ xíu năm nào, chẳng hay biết từ lúc nào đã lớn phổng phao thành thiếu nữ tuổi xuân thì, bắt đầu có thể khiến người ta phải xao xuyến.
"Đừng có gọi bừa."
Anh giơ tay bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, khiến cô phải nghiêng đầu nhìn mình
"Anh nghe nói chủ nhân của chiếc đồng hồ đó là người theo đuổi em?"
"Dạ?" Tống Vãn ngẩn ngơ, mờ mịt hỏi:
"Thật thế ạ? Sao em không biết nhỉ?"
Sở Trì khựng lại một chút: "Giờ thì em biết rồi đấy, em thấy cậu ta thế nào?"
Vừa rồi anh có lướt qua thiếu niên kia, lông mày anh khí, đúng là kiểu nam sinh sẽ được các cô gái nhỏ ở trường yêu thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!