Chương 229: Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã (4)

"Đánh nhau ngay trong lớp học, thật là vô pháp vô thiên!"

Sắc mặt cô giáo xanh mét, giận dữ nhìn mấy học sinh trước mặt.

"Tôi đã thông báo cho phụ huynh các em đến trường rồi, sắp đến nơi cả rồi đấy, các em lo mà suy nghĩ xem lát nữa sẽ giải trình thế nào đi!"

Cô giáo đảo mắt qua mấy gương mặt non nớt nhưng quật cường, cuối cùng dừng lại trên người thiếu nữ xinh đẹp nhất, hừ mạnh một tiếng đầy vẻ thất vọng. Bình thường Tống Vãn tuy thành tích không phải xuất sắc nhất, nhưng rất bé ngoan và dễ mến, cô vốn dĩ rất quý học trò này, không hiểu sao hôm nay lại đi đánh nhau!

Đưa điện thoại cho Tống Vãn, cô giáo nói:

"Điện thoại của anh trai em là trợ lý nghe, bảo là đang họp, không biết có đến được không. Tự em gọi lại một cuộc xác nhận xem sao."

"Dạ, cảm ơn cô ạ." Tống Vãn đáp lời nhưng không nhận máy,

"Anh trai em nhất định sẽ đến, không cần gọi đâu ạ."

Cái danh xưng "anh trai" này không phải anh ruột, mà là người anh hàng xóm thanh mai trúc mã lớn lên cùng Tống Vãn. Tuy không cùng huyết thống nhưng còn thân thiết hơn cả ruột thịt.

Hơn nữa, anh ấy còn là một nhân vật cực kỳ "khủng".

Khởi nghiệp khi còn chưa thành niên đã làm mưa làm gió ở Đặc khu kinh tế, một mạch xông lên vị trí giàu nhất, giới truyền thông đều ca tụng anh là "thiên tài kinh doanh trăm năm có một", chưa từng có cơ hội đầu tư nào mà anh nhìn sót.

Nhưng đối với cô và bà nội, anh trai đơn giản là anh trai, chẳng cần mấy cái danh hiệu đó.

Mấy năm trước khi cô tốt nghiệp tiểu học, vừa vặn anh trai muốn đến thành phố A thành lập công ty. Anh nói muốn báo đáp ơn chăm sóc nhiều năm của bà nội, lại nói tài nguyên giáo dục ở thành phố A tốt hơn, nên đã đưa cả cô và bà cùng chuyển đến đây.

Anh trai không có người thân, đã quen sống cùng cô và bà. Ba người ở trong một căn biệt thự, thấm thoắt đã nhiều năm, tình cảm còn sâu đậm hơn cả người nhà.

Vì bà nội tuổi đã cao, anh trai dần tiếp quản gần như mọi việc của Tống Vãn — bao gồm cả chuyện trường học mời phụ huynh thế này.

"Được rồi." Cô giáo thu lại điện thoại, gật đầu không ép buộc,

"Tôi đã nói với trợ lý là em đánh nhau ở trường, còn bị ngã va đầu nữa, chắc anh ấy sẽ sắp xếp thời gian qua thôi."

Nghe vậy, Tống Vãn chớp mắt. Thế thì chắc chắn anh cô sẽ phóng hỏa tốc đến đây rồi, cô chính là bảo bối cục cưng của anh mà.

Cô chưa kịp nói gì, nữ sinh tóc dài mặt sưng húp bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh miệt:

"Đến hay không thì có gì khác biệt? Cháu gái của một bà già giúp việc nấu ăn hạ đẳng, chẳng lẽ anh trai cô lại là nhân vật tầm cỡ gì sao."

"Lâm Tiểu Manh!" Cô giáo quát lên một tiếng.

Lâm Tiểu Manh lại chẳng hề để tâm, quay mặt đi chỗ khác. Cô giáo đau đầu nhíu mày. Dạy học ở trường trung học tư thục cao cấp này lương tuy cao, nhưng những học sinh không biết nỗi khổ thế gian, bị ngâm trong tiền bạc và cảm giác ưu việt thế này quá nhiều, cực kỳ khó quản.

Nghe đối phương lại mở miệng là "người hạ đẳng", Tống Vãn mím chặt môi. Cô xoay người cầm ngay chén trà trên bàn làm việc của cô giáo, đổ ập xuống đầu Lâm Tiểu Manh không chút do dự!

Hơn nửa ly nước ấm lẫn cả lá trà, không lãng phí một giọt nào.

"A!" Lâm Tiểu Manh hét lên một tiếng kinh hãi, túm lấy vạt váy ướt đẫm,

"Tống Vãn! Mày điên rồi à!"

Một nam sinh cao ráo tóc ngắn bước lên một bước, chắn giữa hai người. Cậu ta nhanh chóng liếc nhìn Tống Vãn, yết hầu chuyển động, giọng điệu có chút không đồng tình:

"Lâm Tiểu Manh, cậu quá đáng rồi. Dù bà của Tống Vãn có là dì nấu bếp thì cũng là lao động bình thường, nói 'người hạ đẳng' là rất mất lịch sự."

"Hừ, thế chẳng lẽ là người thượng đẳng chắc?"

Lâm Tiểu Manh tức đến đỏ cả mắt. Chu Hiên rõ ràng là trúc mã từ nhỏ của cô ta, vậy mà lúc nào cũng bảo vệ Tống Vãn. Con nhỏ đó ngoài xinh đẹp ra thì có điểm nào hơn cô ta chứ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!