"Thất bại rồi?"
Sở Hành nắm chặt điện thoại, đột ngột ngồi bật dậy. Hắn nhìn những hình ảnh không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ xe, thần sắc khó lường.
"Vâng, Tống Vãn đã đỡ cho Sở Trì một cú chí mạng. Hiện tại tình hình của Tống Vãn vẫn chưa rõ ràng, nhưng đã xác định Sở Trì không hề hấn gì."
"Lũ phế vật! Cơm dâng tận miệng rồi mà còn không biết đường ăn."
Sở Hành day day giữa lông mày, không kìm được mắng một câu, rồi lại hỏi:
"Vô duyên vô cớ sao Tống Vãn lại đỡ đòn cho hắn?"
Chẳng lẽ Sở Trì máu lạnh đến mức lấy Tống Vãn ra làm lá chắn? Còn Tống Vãn vốn trao trọn con tim cho hắn, sao có thể hy sinh vì Sở Trì được?
"Không rõ lắm ạ, sự việc xảy ra khá xa đại sảnh, lại có cây cối che khuất nên nhìn không rõ. Nhân viên quán trà có mặt ở đó nói là do Tống Vãn chủ động."
"Chủ động? Hừ."
Sở Hành không tin, sau đó cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Người phụ trách dự án bên phía Lý tổng vốn đã bị hắn mua chuộc với số tiền lớn. Khi phát hiện thông tin về nội gián và thông tin từ người phụ trách không khớp nhau, hắn liền hiểu ra Sở Trì đã phát hiện ra quân cờ ngầm mình cài vào từ lúc nào không hay.
Ban đầu hắn chỉ định nẫng tay trên hợp đồng, nhưng nếu đã vậy, hắn dứt khoát tương kế tựu kế.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, chính là để nhân cơ hội ở quán trà phế luôn đôi chân kia của Sở Trì. Cuối cùng vẫn thua ở chỗ Sở Trì quá mức máu lạnh, lại dám dùng vị hôn thê để đỡ đòn.
"Việc không thành, có còn đưa tiền cho vợ hắn không ạ?"
Người ở đầu dây bên kia hỏi.
"Đưa đi, năm triệu bạc lẻ thôi mà."
Kế hoạch thất bại khiến Sở Hành có chút mất kiên nhẫn
"Bảo hắn ngoan ngoãn nhận tội nhận phạt, những gì nên nói và không nên nói đã dạy cả rồi đấy."
"Vâng, đã dạy kỹ rồi ạ."
Sở Hành ngắt máy, ném điện thoại lên chiếc ghế da cao cấp, đáy mắt lộ ra vài phần hung ác. Tai nạn xe cộ không thành, tập kích cũng không xong. Từ nhỏ bị ngược đãi như chó hoang mà vẫn không chết, không tàn.
Sở Trì, mạng của mày đúng là lớn thật.
…
Bệnh viện.
Tiếng bánh xe giường bệnh nghiến trên sàn nhà dồn dập, hai cánh cửa phòng phẫu thuật lạnh lẽo "rầm" một tiếng đóng lại. Tống Vãn được đưa vào phòng cấp cứu khẩn cấp.
Mùi thuốc sát trùng trong hành lang nồng nặc đến nghẹt thở. Ánh đèn lạnh lẽo từ trên đỉnh đầu đổ xuống, chiếu rọi mọi thứ trắng bệch và rõ ràng, không còn chỗ nào trốn tránh. Sở Trì nhìn vết máu bẩn trên tay mình mà thẫn thờ.
Anh sai rồi. Sai đến trầm trọng.
Một người mang ác ý với anh, trăm phương ngàn kế muốn tính kế anh, sao có thể liều cả mạng sống để cứu anh chứ?
Nếu lần tai nạn xe cộ kia là do cô đã quên, vậy còn lần này thì sao?
Trong ký ức, gương mặt trắng bệch của Tống Vãn khi ngất xỉu sau vụ tai nạn, hòa cùng hình ảnh cô mất đi ý thức ngã gục trên gối anh vừa rồi, tất cả đan xen, chồng chất một cách điên cuồng.
Vừa nhẹ nhàng, lại vừa nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!