Trên bầu trời xanh nhạt lững lờ vài sợi mây mỏng, được ánh mặt trời mới mọc nhuộm lên một viền vàng nhạt.
Tống Vãn lén lút bước ra khỏi cổng biệt thự. Đến một con kiến cô cũng không dám làm kinh động.
Cô không biết Sở Trì và nhà đầu tư kia hẹn mấy giờ đàm phán, càng không biết Sở Hành bao giờ mới tới, nên đành dùng cách nguyên thủy nhất… ngồi canh ngay từ lúc quán trà bắt đầu mở cửa.
Khu biệt thự quá rộng, Tống Vãn đi bộ ròng rã nửa tiếng mới ra đến cổng lớn để bắt taxi.
Tài xế hỏi: "Đi đâu?"
"Quán trà Thái Bạch."
"Quán trà Thái Bạch nào?"
"Hả?"
Tống Vãn ngẩn ra: "Còn có nhiều quán trà Thái Bạch lắm ạ?"
Bác tài quay đầu nhìn cô một cái:
"Tôi làm sao biết được, chẳng phải cô phải bảo tôi sao? Chữ 'Thái Bạch' nào? Tên cửa hàng trùng nhau nhiều lắm."
Tống Vãn cứng họng.
Cô cũng là nghe lén được thôi, làm sao biết mặt chữ nó thế nào. Trong tiểu thuyết chẳng phải cứ nói cái tên là tài xế sẽ hiểu ngay sao? Sao thực tế lại cần địa chỉ cụ thể thế này? Đúng là không thân thiện với người xuyên thư chút nào!
"Chính là cái quán đặc biệt xa hoa, dành cho hội nhà giàu hay tới ấy, bác cứ chọn cái đắt nhất mà đưa cháu đi!"
"Người giàu thì ai người ta đi taxi, tôi làm sao mà biết."
Tài xế nói quá có lý, Tống Vãn không thể phản bác được gì.
"Không biết địa chỉ thì tôi không đưa đi được, hay là cô xuống xe đi, đừng để tôi lỡ khách khác."
"Đừng đừng đừng!"
Tống Vãn vội vàng móc điện thoại ra, gõ chữ "Taibai", thấy bộ gõ hiện ra chữ "Thái Bạch" đầu tiên.
Cô tra lại trên WeChat một lần nữa, xác định đây đúng là quán trà sang chảnh mà mọi người hay nhắc tới, bấy giờ mới nói được địa chỉ chính xác cho tài xế.
Chiếc taxi cuối cùng cũng khởi hành, Tống Vãn cảm thấy mình sắp toát mồ hôi hột. May mà cái đầu cô thông minh, nếu không thì chưa ra quân đã chết, kẹt ngay từ bước đầu tiên rồi!
Cứ ngỡ đó phải là một quán trà tinh xảo nằm giữa trung tâm, ai ngờ taxi càng đi càng vắng vẻ, trông cứ như là đi về nông thôn vậy.
Tống Vãn: Bác tài, bác không phải là kẻ buôn người đấy chứ?
"Bác tài, bác chắc là không nhầm chỗ chứ?"
"Tôi còn đang định hỏi cô xem có tìm nhầm chỗ không đây này?"
Tài xế vừa đánh lái vừa lẩm bẩm:
"Giờ người giàu lại thích về nông thôn à?"
"Cháu sao biết được, cháu cũng lần đầu tới mà."
Tim Tống Vãn lại treo ngược lên cành cây:
"Cứ đi xem sao đã, không ổn thì mình quay lại nội thành..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!