Chương 14: Tống tiểu thư đúng là rễ tình đâm sâu với Trì tổng rồi

Sợ bị phát hiện, Tống Vãn vội vàng chuồn thẳng về phòng mình. Tâm trạng ăn kẹo cũng bay biến sạch sành sanh, cô lo lắng đi tới đi lui trong phòng.

Phải làm sao bây giờ? Nếu Sở Trì tìm mình đối chất, làm sao chứng minh mình không nói sai? Nếu anh ta chẳng thèm nghe giải thích mà ném thẳng mình ra ngoài thì sao?

Cô hoàn toàn không biết rằng, dáng vẻ mình dừng bước dán sát tường nghe lén, rồi vẻ mặt hốt hoảng như kẻ trộm lẻn về phòng lúc nãy, đều đã bị Sở Trì thu hết vào tầm mắt qua camera.

"Bộ phận thư ký vẫn chưa rà soát ra người khả nghi. Bên nhà đầu tư đã đồng ý dời thời gian gặp mặt sang sáng thứ Năm ngày mai."

"Kế hoạch chắc là không vấn đề gì. Ở bộ phận thư ký, tôi đã cố ý để lộ thông tin là thứ Sáu gặp mặt. Nếu thứ Sáu Sở Hành xuất hiện ở quán trà Thái Bạch, có thể xác định nằm vùng là có thật."

Trợ lý Trương nói xong, phát hiện Trì tổng đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không biết đang xem cái gì mà lại tỏa ra một luồng khí thế nguy hiểm khiến anh ta rùng mình.

"Trì tổng?"

"Cứ làm theo lời anh nói đi." Sở Trì hơi nheo mắt.

"Thứ Năm cũng bố trí người canh gác quán trà từ lúc mở cửa, nếu thấy Sở Hành... hoặc là Tống Vãn, lập tức báo cho tôi."

Tống tiểu thư? Trợ lý Trương hơi khựng lại, sau đó đáp:

"Tôi hiểu rồi."

"Phía bên kia truyền tin về nói đã bố trí theo ý ngài, tình hình tiếp theo sẽ được gửi qua email mật cho ngài hằng ngày..."

Nghe báo cáo bên tai, Sở Trì khép hờ mắt, ngón trỏ thon dài gõ nhẹ lên bàn.

Tống Vãn, cô định làm gì đây?

Tống Vãn không biết mình muốn làm gì. Cô nghĩ đi nghĩ lại, thấy chỉ còn cách dùng hạ sách. Tuy Sở Trì chưa tra ra nằm vùng, nhưng cô biết chắc chắn kẻ đó tồn tại! Lời spoil của cô bạn cùng phòng tuyệt đối không sai!

Nếu anh ta hẹn nhà đầu tư thứ Sáu gặp ở quán trà Thái Bạch, vậy mình sẽ đến đó canh trước! Chỉ cần mình ngăn được Sở Hành, không để hắn phá hoại, giữ được hợp đồng cho Sở Trì và chứng minh được mọi chuyện ngay tại chỗ, chắc chắn anh ta sẽ tin mình!

Dù đã có cách ứng phó, nhưng cô vẫn mất ngủ, cả đêm cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê. Đơn giản là vì lo sầu. Cứ sợ vừa mở mắt ra là Sở Trì sẽ đến chất vấn rồi đuổi mình cút xéo.

Kết quả, cô phát hiện mình lo hơi thừa. Có lẽ hôm nay Sở Trì bận công việc nên không rảnh để ý đến cô, anh đã ra ngoài từ sớm. Tống Vãn thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới an tâm ngủ bù thêm một lát.

Đến khi dì Vương gọi cô dậy ăn trưa, cô mới thấy tin nhắn báo lương điện thoại.

Lương á?

Sau khi lục lọi điện thoại hồi lâu, cô mới vỡ lẽ. Hóa ra "Tống Vãn" có công việc hẳn hoi. Tuy mới 20 tuổi nhưng vì từ nhỏ ốm yếu nên cô luôn học gia sư tại gia, nhảy lớp tốt nghiệp đại học sớm hơn bạn lứa.

Giống như cô ở thế giới thực, "Tống Vãn" cũng học luật, hiện đang thực tập tại tập đoàn của Tống gia.

Đúng thế, là "treo danh nghĩa" thực tập, vì cô chưa từng đi làm một ngày nào nhưng lương tháng vẫn đều đặn rót vào tài khoản!!

Gặp loại "con ông cháu cha" này bình thường Tống Vãn sẽ rất ghét, nhưng nếu người đó lại là chính mình... thì cái lối sống tiểu thư tư bản vạn ác này, cô chết tiệt là thích mê!

Bỗng dưng có thêm 1 vạn tệ, Tống Vãn lại hớn hở trở lại.

Cô quyết định luôn: Cái việc này ai thích làm thì làm, bà đây không đi! 

Chủ yếu là cô chẳng nhớ tí kiến thức chuyên ngành nào, đi thực tập chẳng phải lòi đuôi sao?

Huống hồ giờ cô là triệu phú rồi, cùng lắm thì bị đuổi việc chứ gì!

Tống Vãn đang cười hì hì thì một tin nhắn nhảy ra, làm cô tắt nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!