Đêm khuya tĩnh lặng.
Sở Trì trở về biệt thự khi bóng tối đã bao trùm. Vừa bước vào huyền quan, anh đã nhận ra có điều bất thường.
Phòng khách vẫn còn thắp một ngọn đèn nhỏ, giờ này dì Vương đã tan làm, lẽ ra không nên có người khác ở đây.
"Anh về rồi đấy à."
Tống Vãn tự cổ vũ bản thân, chậm chạp ló đầu ra khỏi tấm chăn trên ghế sofa, vươn tay vẫy vẫy Sở Trì, biểu cảm có chút chột dạ.
"Tôi chẳng phải đã bảo cô ăn cơm xong là phải đi ngay sao?"
Giọng Sở Trì lạnh như băng, đôi mắt trầm xuống đầy tức giận:
"Ngay lập tức, biến ra ngoài!"
Vẻ mặt của anh còn hung dữ hơn cô tưởng tượng! Tống Vãn nuốt nước bọt, có chút sợ hãi.
Nhớ tới lời dì Vương, cô đánh liều nhích từng bước nhỏ đến cạnh Sở Trì.
Ban đầu cô định kéo tay áo anh, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm đầy áp lực kia, cô sợ quá mà đổi hướng tay.
"Tôi... chiều nay tôi thấy hơi chóng mặt nên chưa đi được..."
Hồi tưởng lại mấy video dạy làm nũng của các hot girl trên mạng, Tống Vãn cố kéo dài giọng ra, định túm lấy vạt áo anh mà lay nhẹ.
Không ngờ, tay còn chưa chạm tới góc áo, cổ tay đã bị bóp chặt. Lực đạo mạnh đến mức tưởng như muốn bẻ gãy xương cổ tay cô, cơn đau kịch liệt ập đến.
"Đau, đau, đau quá!!"
Tống Vãn cảm giác mình sắp nát tan đến nơi rồi, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà làm nũng với chả làm nịu, cô hét lên đau đớn.
Ngay sau đó, cổ tay cô bị hất mạnh ra, theo quán tính làm cô lảo đảo suýt ngã, hốc mắt đỏ hoe vì đau.
"Có phải tôi quá lịch sự với cô, nên cô tưởng mình có thể hết lần này đến lần khác được đằng chân lân đằng đầu không?"
Sở Trì nhìn xuống cô, giọng điệu lạnh thấu xương.
Tống Vãn ngây người. Dù Sở Trì luôn lạnh nhạt, nhưng mấy ngày nay anh thực sự chưa bao giờ hung dữ với cô đến thế.
"Còn không đi?"
Thấy hốc mắt cô đẫm nước, vẻ mặt đầy sự khó tin, Sở Trì cảm thấy hơi chói mắt, ánh mắt càng lạnh thêm vài phần.
"Trong căn nhà này, hay trên người tôi, rốt cuộc có mục đích gì khiến cô không thể từ bỏ như thế?"
Anh tiến lại gần một bước, giọng đầy mỉa mai và dò xét:
"Vì Sở Hành, cô thật sự chuyện gì cũng làm ra được."
Vì Sở Hành? Cái quái gì thế này??
"Tôi không... anh... tôi..."
Tống Vãn lúng túng, miệng cứ há ra rồi lại khép vào, lắp bắp nửa ngày không thốt nên lời.
Kế hoạch bị đảo lộn, lại bị mắng xối xả một trận, đầu óc cô giờ như một nồi cháo loãng.
Thấy cô im bặt sau khi bị "vạch trần", dù đã lường trước nhưng Sở Trì vẫn nảy sinh một cơn giận không tên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!