Đêm nay Tống Vãn ngủ cực kỳ ngon giấc. Dù tin tưởng nhân phẩm của nam chính, nhưng việc ở chung nhà với người khác phái chắc chắn không thể thoải mái bằng ngủ một mình, thế là cô đánh một giấc nồng tới tận 11 giờ trưa.
Cô ngủ đến mức không biết trời trăng mây đất là gì, lại càng không biết dì Vương đã lên gõ cửa phòng cô không biết bao nhiêu lần từ sáng đến giờ.
"Trì tổng, đã 12 giờ rồi mà Tống tiểu thư vẫn không có phản ứng, liệu có phải cô ấy bị bệnh không?"
Sau nhiều lần gọi không được, dì Vương bắt đầu lo lắng, nhân lúc mời Sở Trì dùng bữa trưa liền thuận miệng nhắc đến.
Nghe vậy, Sở Trì rời mắt khỏi màn hình máy tính, điều khiển xe lăn cùng dì Vương đến trước cửa phòng khách.
Dì Vương lại gõ cửa, gọi tên Tống Vãn vài tiếng nhưng bên trong vẫn im hơi lặng tiếng.
Nhớ lại cảnh tối qua Tống Vãn co ro bên cửa để gió đêm thổi rối bù tóc, ngón tay Sở Trì khẽ gõ lên đầu gối.
Sau đó, anh nhấc chân, tung một cú đá dứt khoát vào cánh cửa phòng khách.
Rầm!
Một tiếng vang lớn, cánh cửa bị đá văng ra, đập mạnh vào tường.
Tống Vãn đang chìm sâu trong mộng mị bị tiếng động kinh thiên động địa này làm cho giật nảy mình, cả người như bị dựng đứng lên, theo bản năng lăn một vòng rồi...
"Bộp" một phát ngã thẳng xuống sàn nhà.
"Á!"
Vừa xoa mông, Tống Vãn vừa nhe răng trợn mắt với đôi mắt vẫn còn lờ đờ ngái ngủ.
"Ối chao." Dì Vương vội vàng chạy lại đỡ cô:
"Tống tiểu thư, cô không sao chứ?"
Đỡ cô ngồi lại lên giường, dì Vương sờ trán Tống Vãn:
"Hình như không sốt, sao cô lại ngủ sâu thế? Tôi và Trì tổng còn tưởng cô bị bệnh rồi."
Tống Vãn đã hiểu ra vấn đề.
"... Ngại quá, tôi hơi bị có năng khiếu trong việc ngủ."
Dì Vương ngẩn ra một lúc rồi bật cười:
"Không bệnh là tốt rồi, mau sửa soạn một chút rồi xuống ăn trưa nhé."
Tống Vãn lí nhí đáp lời, ánh mắt lướt qua dì Vương nhìn ra cửa. Chẳng thấy người đâu, không biết Sở Trì đã đi từ lúc nào, chỉ để lại một cánh cửa phòng xập xệ tội nghiệp.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, Tống Vãn để nguyên cái đầu bù xù như tổ quạ đi xuống lầu.
Ngồi vào bàn ăn, nhìn Sở Trì đang nghe tin tức, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra hình như mình hơi... xuề xòa quá mức.
Nhưng Sở Trì căn bản chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.
Cũng đúng, cô chỉ là nữ phụ, lo lắng cái gì hình tượng trước mặt nam chính cơ chứ? Dù sao nam chính cũng chỉ yêu nữ chính thôi. Nghĩ vậy, Tống Vãn thoải mái hẳn.
"Chân anh không sao chứ?"
Cô bưng bát canh gà dì Vương vừa múc cho.
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!