Không phải là anh có thành kiến với phụ nữ, chỉ là phòng ngừa vẫn hơn.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã thấy quá nhiều rồi, cũng gặp qua nhiều cô gái có tâm tư bất chính rồi.
Trên mặt thì thẹn thùng, nhưng kỳ thật thì quỷ kế đa đoan, tính kế mọi cách, chỉ muốn bám vào anh, muốn làm nữ chủ nhân của gia đình hào môn.
Có vài người quá đáng hơn, còn bỏ thuốc...
Liên Kiều cực kỳ tức giận, tiện tay nhặt một hòn đá nhỏ lên ném qua: "Câm miệng đi."
Cái tên này thật đáng ghét, lần nào cũng như vậy.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, để ánh đèn đường soi rõ gương mặt mình, lúc này Thẩm Kinh Mặc mới nhìn rõ, sửng sốt một chút: "Kiều Nhị Liên? Sao lại là cô? Sao hai người lại đi cùng nhau?"
Đỗ Hành có hơi ngoài ý muốn: "Hai người quen nhau à?"
Liên Kiều hừ lạnh một tiếng: "Cái tên não tàn miệng lưỡi độc địa vừa thích công kích người khác này là bạn của anh à?"
"Cái gì gọi là thích công kích người khác chứ?" Thẩm Kinh Mặc tức anh ách: "Hai người lúc nãy ôm nhau, mắt của tôi nhìn thấy rõ lắm có được không?"
Tại sao lại cảm thấy có hơi ghen tỵ nhỉ, chắc là ảo giác rồi?
"Buổi tối không nhìn rõ đường, cô ấy suýt chút nữa là bị ngã, tôi đã đỡ cô ấy một phen." Đỗ Hành không muốn bị người khác hiểu lầm, đặc biệt là Liên Kiều, cô là một cô gái tốt.
Xã hội này quá hà khắc với phụ nữ, nếu bị cuốn vào trong tai tiếng, đàn ông thì là phong lưu, phụ nữ chính là lẳng lơ, thế giới chính là không công bằng như thế đấy.
"Thẩm Kinh Mặc, anh không thể nghĩ tốt hơn tí được à?"
Thẩm Kinh Mặc nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái, giật mình một phen: "Tại sao cậu dẫn cô ấy đến đây?"
Tối khuya trai đơn gái chiếc đi ra ngoài, không hiểu lầm mới là lạ.
Đỗ Hành nhàn nhạt nhìn anh một cái: "Y thuật của cô ấy rất cao minh."
"Sao có thể? Cô ấy trẻ như vậy, cùng lắm là xem nhiều sách y học thôi, trị mấy bệnh vặt còn được chứ..." Thẩm Kinh Mặc nhớ rõ lần trước gặp được cô là ở tiệm thuốc, cô mua mười thang thuốc, đến tận hôm nay anh cũng không biết đó là thuốc gì.
Một cơn gió đêm thổi qua, da gà của Liên Kiều đều nổi lên hết, có hơi lạnh. "Thật phiền, cứ chen ở đây làm chó canh cửa, có mệt hay không?"
Có còn cho người ta đi vào hay không đây?
Chó canh cửa? Thẩm Kinh Mặc tức đến mức trợn trắng mắt: "Cô nói cái gì?"
Đỗ Hành nghe hai người cãi nhau đến đau đầu: "Đừng cãi nữa, nhanh vào thôi, cứu người quan trọng hơn."
Liên Kiều ở phía sau cũng đi theo vào phòng, cô không chút để ý liếc một cái, là một tòa biệt thư có hoa viên, trên mặt đất lót gạch cẩm thạch xinh đẹp, trong phòng khách bày một bồ đồ gia dụng được làm bằng gỗ đỏ.
Mấy người nam ngồi vây lại với nhau, khe khẽ nói nhỏ, không biết đang thảo luận cái gì.
Nghe thấy tiếng động họ đồng thời ngẩng đầu, nhiệt tình chào hỏi: "Liên Tam tới rồi à, mọi người đều đang đợi cậu đây."
Đỗ Hành hàn huyên vài câu rồi vội vã đi vào một phòng, có một ông cụ tóc bạc trắng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi phát tím, hai mắt nhắm chặt, không biết là đang ngủ, hay là đang hôn mê.
Mép giường vây quanh vài ngưởi có cả trai lẫn gái, sắc mặt họ đều nôn nóng, hẳn là m.á. u mủ của ông cụ.
"Đỗ Hành, cậu mau đến đây." Mọi người không hẹn mà cùng tránh người ra, nhường ra một vị trí.
Đỗ Hành vươn tay phải, hai ngón tay để lại cánh tay của ông cụ, tập trung nghe mạch đập hồi lâu: "Trước khi trúng gió, vốn dĩ tim mạch đã có vết thương, cộng thêm kích thích quá độ, mới tạo thành trúng gió, mọi người chẩn bệnh không sai."
Trong mắt của mọi người đều là tơ máu, vô cùng sốt ruột: "Chúng tôi chỉ đem tới bốn viên An Cung Ngưu Hoàng Hoàn loại chính tông, đã để ông ấy uống hai viên, tạm thời bệnh tình đã ổn định, nhưng bệnh tình của ba tôi ít nhất cũng phải cần mười viên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!