Chương 47: (Vô Đề)

Kết quả là sau khi nằm xuống, Văn Triển ngồi bên mép ngoài giường, vẫn dùng ánh mắt dịu dàng an ủi đó nhìn nàng, rồi không nhúc nhích nữa.

Lục Vân Sơ đợi mãi không thấy hắn nằm xuống, lại nghi hoặc: "Chàng làm gì vậy?"

Văn Triển co chân lại, quỳ ngồi bên giường, ngoan ngoãn viết trên lòng bàn tay nàng—— Với nàng.

Lục Vân Sơ cạn lời, đây là kiểu với nàng mà nàng muốn sao.

Nàng cằn nhằn: "Chàng định ngắm nhìn ta cả đêm sao?"

Văn Triển gật đầu, cười tươi rói, chẳng những không hề phàn nàn mà còn rất kiên nhẫn.

—— Như vậy nàng sẽ không sợ nữa.

… Lục Vân Sơ im lặng một lúc, rồi nói: "Ta hết sợ rồi, nằm xuống ngủ đi, tắt đèn."

Văn Triển không hiểu sao nàng thay đổi xoành xoạch, nhưng nàng nói gì hắn nghe nấy, thổi tắt đèn, yên lặng nằm xuống.

Cái cảm giác phấn khích nho nhỏ ban nãy biến mất, Lục Vân Sơ cảm thấy mình gặp phải hắn tính tình ôn nhu, dù có nóng nảy đến đâu cũng sẽ nguội.

Hai người cách nhau khá xa, nhưng Lục Vân Sơ vẫn ngửi được mùi bồ kết thoang thoảng cùng vị thuốc nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn, có chút lạnh lẽo, nhưng vừa nghĩ đến đó là mùi hương từ người hắn, liền cảm thấy ấm áp.

Nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Văn Triển nghe tiếng thở của nàng, cảm nhận được sự hiện diện của nàng cách đó không xa, trong lòng dâng lên một cảm giác an tâm, tĩnh lặng, dần dần cũng thấy buồn ngủ.

Nhưng nàng ngủ say không được yên phận lắm, đầu cọ cọ trên gối, rồi từ từ cọ tới.

Văn Triển mở mắt, lặng lẽ dịch người ra mép giường một chút.

Lục Vân Sơ rúc đầu vào chăn, rồi im bặt.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa được bao lâu, tay nàng lại vươn sang, như muốn ôm lấy thứ gì đó.

Văn Triển đành bỏ cuộc, lặng lẽ ôm góc chăn rụt xuống, nhường chỗ cho nàng, cuộn mình thành một cục.

Lục Vân Sơ ngủ rất ngon giấc, hôm sau tỉnh dậy sảng khoái, bèn quyết định mỗi đêm về sau đều ngủ cùng Văn Triển.

Văn Triển chẳng hề phàn nàn, chút nào cũng không thấy tư thế ngủ không yên của nàng làm khổ mình, thậm chí còn thấy sự tồn tại của mình với nàng cuối cùng cũng có chút tác dụng, mừng rỡ gật đầu đồng ý.

TBC

Cuối thu, tiết trời đột ngột chuyển lạnh, đông đến, Lục Vân Sơ lo Văn Triển ăn mặc mỏng manh sẽ sinh bệnh, không ngừng thúc giục hắn thêm áo.

Nhưng y phục của Văn Triển chỉ có vài bộ, làm sao mà khoác lung tung lên người được. Đã đến lúc phải sắm thêm đông y cho Văn Triển rồi, tiếc là tình tiết vẫn chưa tìm đến nàng, Lục Vân Sơ chỉ có thể chờ thời.

Đồ của nữ nhân thì nhiều lắm, Lục Vân Sơ lục tung tủ tìm được vài bộ, định bụng cho Văn Triển mặc thử: "Tuy hơi ngắn, nhưng ấm! Chàng có bệnh trong người, không thể để bị nhiễm lạnh!"

Từ trước đến nay luôn nghe lời nàng răm rắp, Văn Triển lắc đầu nguầy nguậy, cũng không còn vì tiếc giấy mà viết chữ nhỏ liu riu nữa, hào phóng viết mấy chữ to tướng bày tỏ sự phản đối: "Ta không lạnh."

Lục Vân Sơ ôm chiếc áo choàng trắng muốt đi tới: "Chàng lạnh."

Văn Triển lắc đầu, thực sự không lạnh.

Lục Vân Sơ vuốt ve bộ lông cáo trắng như tuyết trên áo choàng, cười tươi: "Thử xem nào."

Văn Triển cảm thấy có gì đó sai sai, hắn đang ngồi sưởi bên lò sưởi, sao có thể lạnh được, nhưng nàng cứ nâng niu chiếc áo choàng, ngước mắt nhìn hắn như vậy, hắn làm sao có thể phụ lòng nàng được?

Văn Triển do dự nhận lấy, viết lên giấy: Lạnh ta sẽ mặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!