Văn Triển nhìn nàng, có chút bất lực chỉ vào mắt cá chân của nàng.
Lục Vân Sơ sốt ruột: "Thật sự không sao mà! Ta trước đây hay bị trật lắm, lát nữa là khỏi thôi."
Văn Triển làm như không nghe thấy, xách lồng than dịch lại gần nàng một chút.
Lục Vân Sơ cảm giác mình đã phát hiện ra một mặt mới của Văn Triển, có chút mới lạ, nảy ra ý muốn trêu chọc hắn: "Văn Triển Văn Triển Văn Triển, giày giày giày."
Nàng cứ như một chú ong nhỏ, gọi đến nỗi Văn Triển cũng không giữ được vẻ mặt vô cảm nữa.
Hắn chau mày, định nói lại thôi nhìn nàng, như thể giây tiếp theo sẽ thở dài.
"Văn Triển——" Nàng đổi giọng gọi tên hắn.
Văn Triển buông thõng vai, lấy quyển sổ nhỏ ra:
—— Không được.
Hai chữ mà cũng viết ra được cái vẻ ỉu xìu chán nản.
Lục Vân Sơ cố nén cười, lại lần nữa mở miệng: "Văn…"
Chữ đầu tiên vừa kéo dài ra, Văn Triển liền giơ cờ trắng đầu hàng, nhanh chóng xoay người đi về phía để giày thêu sạch.
Quả nhiên.
Lục Vân Sơ cười ngã ra giường, nhìn dáng vẻ cả người tỏa ra khí lạnh xa cách của hắn, người không biết chắc sẽ nghĩ hắn khó nói chuyện lắm.
Văn Triển lấy giày thêu cho nàng, Lục Vân Sơ lập tức ngừng cười, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường: "Đa tạ."
Văn Triển ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt vốn chứa đựng trăng sáng suối trong kia lần đầu tiên xuất hiện thứ gọi là oán niệm.
Hắn lấy đôi giày lớn nhất trong dãy, ấn gót giày xuống để nàng dễ xỏ chân vào.
Hắn ngồi xổm trước mặt Lục Vân Sơ, đặt đôi giày ngay ngắn.
Lục Vân Sơ được hầu hạ như vậy, có chút ngượng ngùng, hai chân vô thức chà xát vào nhau.
Nàng cứ luôn cử động, mắt thấy sắp trẹo chân mà còn dám chà qua chà lại, lắc qua lắc lại.
Hắn theo bản năng nắm lấy cổ chân nàng.
Lục Vân Sơ ngây người.
Văn Triển càng ngây người hơn.
Lục Vân Sơ cúi đầu, nhìn thấy đỉnh đầu xù xù của Văn Triển, ánh mắt trượt xuống, lại xuất hiện, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi ấy.
Ánh mắt nàng rơi trên tay chàng, tay hắn thật đẹp, nắm lấy mắt cá chân mình làm cho chân mình cũng trở nên đẹp hơn không ít.
Suy nghĩ kì lạ của nàng Văn Triển tự nhiên sẽ không biết, vội vàng cầm lấy giày thêu, muốn mượn động tác xỏ giày cho nàng để che giấu sự bối rối.
Giày đưa đến trước mặt, lại lập tức dừng lại, chậm rãi, cực nhẹ nhàng xỏ vào cho nàng.
Động tác của hắn rất nhẹ, vô cùng cẩn thận, như gắp đậu hũ bằng đũa.
Lục Vân Sơ bị hành động này của hắn làm xúc động, cảm thấy rất kì diệu, sắc đỏ run rẩy bò lên vành tai.
Xỏ giày xong, Văn Triển đứng dậy, nàng lập tức trở lại bình thường, đứng dậy chuẩn bị đi vào bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!