Chương 26: (Vô Đề)

Qua lớp vớ trắng có thể thấy, mắt cá chân nàng đã sưng lên rất nhiều.

Lục Vân Sơ chưa kịp phản ứng, vẫn còn đang nói chuyện túi thơm: "Ta sai rồi, ta không có ý định lấy trộm đồ của chàng, thật sự là…"

Chưa nói hết câu, Văn Triển đứng dậy bỏ đi.

Trong lòng nàng "thịch" một tiếng, xem ra lời giải thích này quá ba láp rồi.

Nàng xoa xoa thái dương, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Văn Triển ôm y phục sạch sẽ, khăn tay, cầm theo hòm thuốc đi tới.

Hắn đưa những thứ này cho Lục Vân Sơ, lòng Lục Vân Sơ nhất thời mềm nhũn, thừa thắng xông lên giải thích: "Ta có nỗi khổ tâm, không thể không làm theo hắn, nhưng mà không phải xuất phát từ bản ý của ta, ta sẽ cố gắng——"

Lời chưa dứt, Văn Triển lại bỏ đi.

Dáng vẻ này, không giống người câm, ngược lại giống người điếc.

Xem ra là rất giận rất giận rồi.

Lục Vân Sơ khổ não, bỗng nhiên hắt hơi một cái, đành phải lau khô người, thay y phục trước đã.

Nàng ôm đống đồ này nhảy chân sáo vào phòng trong, mọi thứ xong xuôi hết rồi Văn Triển vẫn chưa xuất hiện.

Chẳng lẽ là trốn trong góc nào đó giận dỗi?

Lục Vân Sơ sờ không ra tính tình của Văn Triển, nếu là giận thì còn đỡ, cùng lắm là không để ý đến nàng, chỉ sợ hắn cảm thấy mình bị phản bội, bóng ma tâm lý càng thêm nặng nề thì phải làm sao?

Không được, phải đi tìm hắn.

Lục Vân Sơ cầm rượu thuốc, đổ lên mắt cá chân, nhăn nhó xoa một hồi, cảm thấy không còn đau lắm, chuẩn bị đứng dậy đi tìm Văn Triển.

Vừa động, Văn Triển đã bước vào phòng trong.

Tay hắn xách theo lồng ấp không biết lấy từ đâu ra, bước nhanh đến bên cạnh Lục Vân Sơ, đặt lồng ấp trước giường.

Lục Vân Sơ ngây ngốc nhìn lồng ấp: "Vừa rồi chàng đi làm cái này à?"

Văn Triển gật đầu, chỉ chỉ tóc nàng.

Tóc Lục Vân Sơ vừa dài vừa dày, dù cho đã dùng khăn lau qua, vẫn ẩm ướt, vào lúc trời thu mưa này, cứ để như vậy rất có thể sẽ bị đau đầu.

Văn Triển ra hiệu cho nàng buông tóc xuống, dùng lồng ấp hong tóc.

Lục Vân Sơ vẫn còn lo lắng chuyện Văn Triển giận, đầu óc chưa kịp xoay chuyển, ngoan ngoãn cúi người xuống.

Văn Triển cong cong khóe mắt, vỗ vỗ mép giường, bảo nàng nằm lên đó.

Lục Vân Sơ hoàn hồn, "Ờ ờ" hai tiếng, lăn qua, nằm trên giường, đầu hướng ra mép giường, buông tóc xuống theo mép giường.

Văn Triển nâng lồng ấp đến gần, vén tóc nàng lên, từng chút từng chút giúp nàng hong khô.

Lục Vân Sơ không nhìn thấy nét mặt và động tác của hắn, chỉ có thể cảm nhận hắn đang dịu dàng vuốt ve tóc mình.

Nàng nhìn chằm chằm trần nhà, cẩn thận dè dặt lần nữa nhắc đến chuyện đó: "Văn Triển, ta có thể giải thích."

Giọng nói vừa dứt, tay Văn Triển ngừng động tác vuốt ve.

A, không nên nhắc đến, lại chọc hắn giận rồi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!