Chương 25: (Vô Đề)

Lục Vân Sơ toàn thân thả lỏng, cuối cùng cũng diễn xong phân cảnh.

Nàng chống tay định bò dậy, bàn tay vô tình chạm vào một vật cứng, là ngọc bội của Văn Giác rơi xuống.

Nàng bất đắc dĩ nhét vào lòng, xem ra lại là một phần của cốt truyện. Không thì nữ phụ biến thái, thích sưu tầm đồ vật của nam chính, không thì sẽ dùng nó để bày trò sau này.

Cơn mưa tầm tã khiến nàng bình tĩnh hơn một chút, đầu óc vừa mới sắp xếp lại được tí, thì cái lạnh do mưa lớn mang tới bỗng dưng dừng lại.

Nàng chần chừ ngẩng lên, trước mắt mưa rơi tí tách trên cành cây, ào ào vang lên, mưa vẫn chưa tạnh.

Lục Vân Sơ ngẩng đầu lên, một chiếc ô giấy dầu che cho nàng một khoảng trời riêng.

Nàng sững người, quay đầu lại, quả nhiên thấy vạt áo màu sẫm của Văn Triển.

"Sao chàng lại tới đây?" Nàng có chút lo lắng, Văn Triển sẽ không hiểu lầm chứ? Không đúng, cái này hẳn là nằm ngoài cốt truyện, Văn Triển hẳn là không biết chuyện gì đã xảy ra.

Đang lúc nàng bối rối, Văn Triển bỗng nhiên khụy gối xuống, ngồi xổm bên cạnh nàng.

Lục Vân Sơ nhìn rõ vẻ mặt hắn, ôn hòa bình tĩnh, như ngày nào.

"Văn Triển…" Nàng muốn giải thích.

Văn Triển cong cong khóe mắt, ngay sau đó lại cau mày, chỉ ra phía ngoài ô, nơi cơn mưa đang xối xả.

Lục Vân Sơ nào quản được mình có bị ướt mưa hay không, nàng vội vàng hỏi: "Ta và hắn không có quan hệ gì hết——" Bất kể Văn Triển có hiểu hay không, nàng đều phải giải thích.

Một trận cuồng phong thổi qua, thổi những hạt mưa vào trong ô, Văn Triển vội vàng nghiêng ô, che cho Lục Vân Sơ, phần lớn nước mưa đều rơi xuống người hắn.

Lục Vân Sơ lập tức phản ứng lại: "Về trước đã, về rồi nói."

Nàng cố gắng đứng dậy, vừa mới đứng lên được một nửa, bỗng nhiên hết sức, lại ngã xuống.

Lục Vân Sơ khẽ "hít" một tiếng, đang định thử lại thì bỗng trước mắt xuất hiện một bàn tay trắng nõn như ngọc.

Ngón tay hắn thon dài, đẹp vô cùng, khiến tim nàng bỗng chốc lỡ mất một nhịp.

Nàng hoàn hồn, vừa đưa tay lên thì Văn Triển lại đột ngột rụt tay về.

Bàn tay trước mặt được thay bằng một cán ô.

Lục Vân Sơ ngước mắt lên, dưới tán ô giấy dầu, đường quai hàm hắn gầy guộc rõ nét, sắc mặt vẫn tái nhợt, chỉ có chút ửng hồng nơi dái tai là có phần rõ ràng.

Nàng nắm lấy cán ô, Văn Triển vững vàng kéo nàng đứng dậy.

Nàng ngây người ra, thật không đúng lúc, chiếc ô này cũng xuất hiện không đúng lúc.

Có hai cái ô, thì bọn họ chỉ có thể mỗi người một cái.

Lục Vân Sơ và Văn Triển về đến phòng, việc đầu tiên khi vừa bước vào cửa chính là giải thích: "Lúc nãy ở ngoài sân ta với Văn Giác không có gì đâu, ta không thích hắn, rất ghét hắn."

Văn Triển gật đầu, cũng không biết có nghe lọt tai hay không, có hiểu hay không.

Lục Vân Sơ sốt ruột, dậm chân một cái, mắt cá chân bỗng truyền đến cơn đau nhói.

Khỉ thật, Văn Giác tên chó c.h.ế. t đó, sức đẩy của hắn ta quá lớn, làm nàng trẹo chân rồi.

Vừa rồi nàng nóng lòng, không cảm thấy gì, còn đi một đoạn đường, bây giờ thương thế nặng thêm, đau đến mức nàng phải nghiến răng.

Nàng nhấc chân trái lên, nhảy lò cò đến bên ghế, cẩn thận ngồi xuống, ngẩng đầu tiếp tục nói: "Túi thơm——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!