Thấy Kỳ Cảnh Yến đột nhiên nắm lấy tay mình, Mạnh Vũ Ngưng theo bản năng liền muốn rút tay về, nhưng thấy cảm xúc hắn dường như có chút trùng xuống, liền đành phải chiều theo hắn.
Nàng không biết vì sao Kỳ Cảnh Yến đột nhiên nói ra lời như vậy, vội nói: "Điện hạ, ta không hề thấy cuộc sống này khổ a, chúng ta có đồ ăn nóng hôi hổi để ăn, có giường ấm áp để ngủ, ngày tháng thật tốt mà."
Kỳ Cảnh Yến không nói gì, lặng lẽ nhìn nàng, thấy thần sắc nàng không giống giả vờ, liền biết nàng thật sự không cảm thấy cuộc sống này khổ.
Đầu ngón tay hắn chạm vào lòng bàn tay mềm mại của nàng, trong lòng có chút xót xa.
Ngày tháng trước kia của A Ngưng, nói vậy cũng không phải quá dễ chịu đi.
Bằng không làm sao có thể trong những ngày tháng lang bạt kỳ hồ như vậy, lại có thể mua vui trong khổ cực.
Thấy ánh mắt hắn lại thay đổi, nhìn nàng dường như mang theo chút thương tiếc, Mạnh Vũ Ngưng trong lòng không khỏi hoang mang, nam nhân này lại đang suy nghĩ vớ vẩn gì nữa đây.
Ngật Nhi lặng lẽ nằm ở phía trong, nhìn hai người lướt qua mình, tay nắm c.h.ặ. t lấy nhau, lại còn ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không một ai để ý đến hắn, tiểu nam hài liền vươn một bàn tay nhỏ cũng đặt lên.
Mạnh Vũ Ngưng nhìn về phía Ngật Nhi, không nhịn được cười.
Thấy trán Ngật Nhi có mồ hôi, nàng liền thuận thế rút tay từ trong tay Kỳ Cảnh Yến về, đi lau mồ hôi cho Ngật Nhi, giọng nói dịu dàng: "Ngật Nhi có nóng không?"
Ngật Nhi gật gật đầu nhỏ: "Nóng."
Mạnh Vũ Ngưng trở tay lấy ra hai chiếc quạt hương bồ trong màn lều, đây là do Mục Phong bọn họ cố ý đưa tới trước đó.
Nàng đưa một chiếc cho Kỳ Cảnh Yến, chính mình cầm một chiếc, chậm rãi quạt về phía Ngật Nhi: "Ở nơi Lĩnh Nam này a, quạt hương bồ là thứ mỗi người nhất định phải có một chiếc, bằng không giọt mồ hôi đều phải rơi xuống thành tám cánh."
Nghe cách nói mới lạ này, Ngật Nhi đá đạp loạn xạ hai cái chân trần nhỏ, cười khanh khách thành tiếng: "Giọt mồ hôi rơi tám cánh."
Kỳ Cảnh Yến cũng cười, nghiêng người nằm, giơ quạt hương bồ chậm rãi quạt ở phía trên A Ngưng.
Ba người đều mới lau rửa xong, thay áo ngủ, giờ phút này quạt hương bồ phẩy lên, quả thật không cảm thấy nóng lắm.
Vì hôm nay đến nơi, Mạnh Vũ Ngưng và Ngật Nhi hưng phấn cả một ngày, buổi trưa cũng không ngủ, giờ phút này vừa nằm xuống, cơn buồn ngủ liền như dời non lấp biển ập tới, mí mắt không chịu khống chế bắt đầu đ.á.n. h nhau.
Lông mi dài của Ngật Nhi run rẩy, chỉ trong vài hơi thở, đã ngủ say.
Sợ Ngật Nhi nóng, Mạnh Vũ Ngưng liền nghĩ lại quạt gió cho hắn một lát, nhưng tay phẩy quạt hương bồ lại càng lúc càng chậm, càng lúc càng chậm, thấy sắp không chịu đựng nổi, cổ tay buông thõng xuống, Kỳ Cảnh Yến vội đưa tay đỡ lấy cổ tay nàng, tiện thể nhận lấy chiếc quạt hương bồ trong tay nàng đặt sang một bên, nhẹ nhàng đặt tay nàng trở lại trên giường.
Sau đó cầm lấy quạt hương bồ, tiếp tục quạt gió cho hai người.
Đợi đến khi hơi thở của hai người dần nặng xuống, hắn đặt quạt hương bồ xuống, xoay người nằm ngay ngắn, nhưng buồn ngủ lại hoàn toàn tan biến.
Hắn lặng lẽ nằm.
Nhắm mắt là những giấc mơ quỷ quyệt kỳ lạ, mở mắt là đêm dài dằng dặc đèn tàn giọt hết , mọi chuyện đã qua đều như đèn kéo quân lướt qua trước mắt hắn.
Có lúc hoảng hốt, cũng không biết điều nào là thật, điều nào là mộng.
Cho đến khi cô nương bên giường trở mình, lăn vào phía trong, đạp bay chiếc chăn đang đắp trên người, lộ ra một đoạn cẳng chân trắng nõn như ngọc.
Hắn mới hoàn hồn, khe khẽ thở dài.
Đúng rồi.
Có A Ngưng ở đây.
Cảnh tượng trước mắt mới là thật.
Hắn chống đỡ thân mình ngồi dậy, vươn người, kéo chiếc chăn lại, đắp lên eo A Ngưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!