Chương 45: Ngủ Say Như Bùn

Kỳ Cảnh Yến nâng mặt A Ngưng, để mặc nàng nghiêng mình ngủ thiếp đi một lát, đợi nàng ngủ say hơn, lúc này mới dùng hai tay ôm nàng lên, chậm rãi đỡ nàng nằm xuống cả người nàng nằm gọn trong vòng tay hắn.

Trong suốt quá trình, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, từ tốn sợ làm nàng thức giấc.

Nhưng cô nương này lại ngủ say như bùn, không hề hay biết khiến Kỳ Cảnh Yến không khỏi bật cười.

Hắn cứ ôm nàng lơ lửng giữa không trung như thế, lặng lẽ nhìn nàng một hồi lâu, lúc này mới nghiêng mình định đặt nàng lên giường.

Nhưng, hắn chợt nhận ra khoảng trống giữa hắn và Ngật Nhi không đủ rộng để đặt thêm một A Ngưng.

Hắn ôm A Ngưng, định dịch sang một chút, để nàng nằm cạnh Ngật Nhi, nhưng lại nhận thấy chân mình hoàn toàn không thể dùng lực nếu không có tay chống giường, căn bản không thể xê dịch được.

Hắn cố gắng vươn tay ra, nhưng thân thể vừa nghiêng, A Ngưng suýt nữa trượt khỏi tay hắn, đổ ập lên người Ngật Nhi. Hắn vội vàng trở lại tư thế cũ, lúc này mới ôm nàng vững vàng.

Hắn khẽ thở dài, trầm ngâm một lát, đặt A Ngưng nằm trên đùi mình, một tay ôm nàng, tay kia rảnh ra đẩy Ngật Nhi ra xa hơn một chút, tạo đủ chỗ trống. Xong xuôi, hắn mới ôm A Ngưng, nhẹ nhàng đặt nàng xuống.

Hắn ngắm nhìn hai người, một lớn một nhỏ nằm song song, ngủ ngon lành mặt từ từ giãn ra. Hắn cũng chống giường, chầm chậm nằm xuống.

--

Sáng hôm sau, Kỳ Cảnh Yến vẫn là người tỉnh giấc sớm nhất.

Sau khi tỉnh, hắn nghiêng đầu nhìn sang, thấy A Ngưng không biết từ lúc nào đã xoay người lại, đối diện với hắn mà ngủ.

Khuôn mặt bé bằng bàn tay của nàng vẫn như mọi khi, bị tóc che khuất hơn nửa. Hắn nhìn cảm thấy có chút buồn cười, liền đưa tay giúp nàng từ từ vén hết tóc ra sau tai.

Tiếp đó, hắn cứ nghiêng đầu như thế, lặng lẽ ngắm nhìn nàng.

Chẳng biết đã nhìn bao lâu, lúc cổ hắn bắt đầu mỏi nhừ, một tia nắng sớm chiếu qua cửa sổ làm căn phòng bừng sáng, bên ngoài cũng dần vang lên tiếng bước chân.

Đã đến lúc nên dậy rồi.

Hắn đưa tay đẩy đẩy Ngật Nhi, Ngật Nhi trở mình, quay lưng về phía hắn, ngủ tiếp.

Kỳ Cảnh Yến lại giơ tay đẩy, thấy hắn vẫn chưa tỉnh liền vỗ hai cái lên cái m.ô.n. g nhỏ tròn trịa của hắn.

Lần này Ngật Nhi bị vỗ tỉnh, đầu tóc xù lên như b. úi rơm, lồm cồm quỳ dậy, đôi mắt to tràn đầy vẻ mờ mịt.

Kỳ Cảnh Yến đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mại của hắn, ôn tồn nói: "Dậy nào."

"Vâng" Ngật Nhi dùng giọng non nớt đáp lời, hai bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ. t thành nắm đ.ấ.m, dụi dụi mắt, rồi mở ra, ánh mắt đã trong trẻo hơn nhiều.

Lúc này hắn mới nhận ra điều bất thường, hắn đưa tay chỉ vào A Ngưng, nghiêng cái đầu nhỏ: "Ca ca, sao A Ngưng lại ngủ ở đây?"

Mặc dù A Ngưng nằm ở chỗ không giống thường ngày, nhưng vì hắn đang nằm sát bên A Ngưng nên hắn không hề giận dỗi, chỉ tò mò mà thôi.

Kỳ Cảnh Yến đã ngồi dậy, đưa tay ôm Ngật Nhi qua, vỗ nhẹ thêm cái nữa lên m.ô.n. g nhỏ của hắn, nhỏ giọng nói: "Khẽ thôi, đừng làm kinh động A Ngưng."

Ngật Nhi liền dùng giọng lí nhí hỏi lại: "A Ngưng vì sao ngủ ở đây?"

Kỳ Cảnh Yến đưa tay lấy quần áo của Ngật Nhi trên tủ đầu giường, mặc cho hắn: "Ta cũng không biết."

Ngật Nhi chớp chớp đôi mắt to ngây thơ vô tội: "Vậy chờ A Ngưng tỉnh, Ngật Nhi sẽ hỏi A Ngưng."

Kỳ Cảnh Yến: "……"

Sợ cái miệng nhỏ này của Ngật Nhi lát nữa lại rêu rao khắp nơi, Kỳ Cảnh Yến đắn đo một hồi, cuối cùng chọn cách thành thật khai báo: "A Ngưng giúp ca ca lau tóc, vì mệt mỏi quá nên cứ thế nằm xuống đây."

Nhật Nguyệt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!