Lời vừa buột miệng thốt ra, Mạnh Vũ Ngưng liền sững sờ. Không ổn, cái miệng này lại nói tào lao rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, tào lao thì tào lao vậy, vừa vặn có thể dò xem rốt cuộc Kỳ Cảnh Yến tính toán gì với nàng.
Thế là nàng chẳng giải thích, cứ thế nhìn hắn.
Kỳ Cảnh Yến biết cô nương này thích có chuyện nói thẳng, nhưng không ngờ nàng lại thốt ra câu nói như vậy.
Hắn nhìn nàng, trầm mặc. Mãi lâu sau mới nói: "Đừng có miên man suy nghĩ."
Mạnh Vũ Ngưng bất mãn. Cái gì mà đừng có suy nghĩ bậy bạ? Vậy rốt cuộc hắn sẽ g.i.ế. c nàng, hay sẽ không g.i.ế. c nàng?
Nàng muốn hỏi cho rõ hơn, nhưng chưa kịp mở lời, Kỳ Cảnh Yến liền quay đầu đi, nhắm mắt lại: "Canh giờ chẳng còn sớm, mai còn phải lên đường, ngủ sớm đi."
Mạnh Vũ Ngưng đành phải nuốt lời đến bên miệng trở lại, rầu rĩ đáp: "Vâng, đã biết."
Tuy nói ngày thường Kỳ Cảnh Yến gần gũi dễ chịu, cũng chưa từng thấy hắn nổi giận, nhưng khi hắn trầm mặc không nói, luôn cho người ta cảm giác không thể dễ dàng mạo phạm, hệt như lúc này.
Nhiều ngày như vậy, trước mặt hắn, nhiều khi nàng đều không có quy củ gì, thỉnh thoảng còn giống Ngật Nhi, tùy tiện l* m*ng trước mặt hắn, nhưng hắn chưa từng biểu lộ bất cứ sự không vui nào, cũng chưa từng trách nàng một lời.
Cho nên Mạnh Vũ Ngưng cảm thấy mình không sợ hắn, nhưng mỗi khi đối diện với hắn trầm mặc không nói như vậy, nàng luôn không tự chủ được mà nhớ tới miêu tả về hắn ở trong sách.
Như: "Khóe miệng mỉm cười, ngữ khí ôn nhu, nói "tam đệ đi thong thả", xong từ từ cắm chủy thủ vào n.g.ự. c Tam hoàng t.ử."
Lại có: "Ngoài miệng cung kính gọi phụ hoàng, rồi thong thả đổ t.h.u.ố. c cứu mạng Khang Văn Đế xuống đất."
Vân vân, những miêu tả như vậy rất nhiều.
Mạnh Vũ Ngưng lúc trước cảm thấy Túc Ương
- kẻ vừa có thể đuổi sói lại có thể điều khiển rắn, rất đáng sợ.
Nhưng hiện giờ nghĩ kỹ lại, cảm thấy Kỳ Cảnh Yến loại này, mới càng đáng sợ hơn.
Dù Túc Ương có lợi hại đến mấy, nhưng hắn vui hay không vui, đều viết rõ trên mặt. Người khác có thể rõ ràng biết hắn đang trong trạng thái cảm xúc nào, cũng dễ dàng tìm cách mà dỗ dành hắn.
Nhưng lòng Kỳ Cảnh Yến, lại giống như kim dưới đáy biển, khó mà dò xét. Chỉ nhìn bề ngoài, căn bản không biết ý tưởng chân thật của hắn.
Rất có khả năng, khoảng thời gian hai người ở chung vui vẻ này, chỉ là cái nhìn một bên tình nguyện của nàng.
Nói không chừng trong lòng hắn đã sớm tính toán, quay đầu lại khi không cần nàng nấu cơm nữa, sẽ một đao c.h.é. m nàng.
Mạnh Vũ Ngưng càng nghĩ càng bi quan, còn có chút bực mình, đột nhiên không muốn nhìn thấy hắn nữa, bèn trở mình, quay lưng lại với hắn.
Nhưng như vậy lại quay lưng lại với Ngật Nhi, nàng không thể ôm hắn. Nhiều ngày ôm nãi oa oa ngủ, đã thành thói quen, không ôm thì cảm thấy trống vắng.
Hơn nữa tâm tình nàng hiện tại vô cùng ác liệt, ôm một tiểu oa nhi mềm mại có lợi cho việc điều tiết tâm tình của nàng.
Nghĩ vậy, Mạnh Vũ Ngưng lại quay lại, nhẹ nhàng kéo Ngật Nhi vào lòng, lại ôm sát về phía mình, cách Kỳ Cảnh Yến xa một chút.
Nhưng vừa mở mắt liền thấy cái sườn mặt sắc bén kia của nam nhân, càng nhìn càng tức giận.
Bực mình một lát, nàng quỳ gối ngồi dậy, bế Ngật Nhi lên, đặt sang mép giường. Sau đó ôm Ngật Nhi nằm xuống, quay lưng về phía Kỳ Cảnh Yến, kéo ra khoảng cách lớn nhất với hắn.
Khoảnh khắc nàng ngồi dậy, Kỳ Cảnh Yến đã mở mắt, thu hết hành động của nàng vào đáy mắt.
Đặc biệt là hai chân nàng dùng sức đạp chăn kia, trực giác cho hắn biết cái chăn đó hẳn là đã chịu trận thay hắn.
Hắn nhìn chằm chằm cái bóng lưng tuy gầy gò nhưng rõ ràng đang giận dỗi của nàng rất lâu, thấp giọng nói: "Sẽ không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!