Chương 26: Sớm Chiều Làm Bạn

Mạnh Vũ Ngưng tức khắc kinh hãi: "Kẻ nào tới?"

Kỳ Cảnh Yến đáp: "Chưa rõ."

Sau đó nhìn về phía Mục Vân: "Ngươi đi xem."

Mục Vân vâng lệnh, dẫn hai hộ vệ chạy thẳng vào rừng.

"Mục huynh đệ, ta cùng ngươi đi." Túc Ương cất bước đuổi theo, vừa chạy vừa ngửa cổ cất lên một tiếng sói tru phấn khích: "Ngao ô ~"

Nghe tiếng tru đầy hưng phấn kia, Kỳ Cảnh Yến lại dặn dò: "Nếu có thể đuổi đi, đừng nên xung đột."

Mục Vân từ xa vọng lại tiếng đáp. Riêng Túc Ương dường như không nghe thấy, lại gào lên một tiếng nữa, vô số tiếng sói tru vọng lại đáp lời.

Tay Mạnh Vũ Ngưng run lên, suýt làm Ngật Nhi rơi xuống đất. Ngật Nhi sợ hãi, hai tay nhỏ ôm c.h.ặ. t lấy cổ nàng, nhưng không quên an ủi: "A Ngưng đừng sợ, Ngật Nhi sẽ bảo vệ ngươi."

Bị một tiểu hài ba tuổi an ủi, Mạnh Vũ Ngưng thấy mình có phần mất mặt, ôm Ngật Nhi vững vàng, cố nói cứng: "Ta không sợ, chỉ là ôm mệt rồi. Ngật Nhi gần đây mập lên, ta sắp ôm không nổi."

Ngật Nhi duỗi tay vỗ vỗ bụng mình, tin là thật: "Ngật Nhi mập lên rồi."

Mạnh Vũ Ngưng cố ý trêu: "Đúng vậy, nếu còn mập nữa, A Ngưng sẽ ôm không nổi đâu."

Khuôn mặt nhỏ của Ngật Nhi nhăn lại, bắt đầu rầu rĩ: "Vậy Ngật Nhi ăn ít đi. Nhưng, Ngật Nhi muốn ăn nhiều cơm, mau mau lớn lên nha."

Thấy tiểu nam hài rối rắm, Mạnh Vũ Ngưng nhịn cười không nổi: "Đùa người thôi, không có mập đâu."

Ngật Nhi nghiêng đầu nhỏ đ.á.n. h giá nàng: "Thật ư? Ngật Nhi còn có thể ăn nhiều thịt sao?"

Mạnh Vũ Ngưng cười: "Đương nhiên."

Ngật Nhi liền vui vẻ vỗ tay nhỏ lách tách.

Ánh mắt Kỳ Cảnh Yến nhu hòa nhìn hai người cười đùa, thấy Mạnh Vũ Ngưng ôm một lát lại đổi tay, liền đưa tay đón Ngật Nhi, đặt xuống đất: "Đi cho thỏ con của đệ ăn đi."

Ngật Nhi nói tốt, tí tách chạy về phía chuồng thỏ.

Kỳ Cảnh Yến mặt mang mỉm cười, lẳng lặng nhìn Ngật Nhi chạy tới chạy lui.

Thấy thần sắc hắn bình tĩnh, ngồi ngay ngắn như núi, Mạnh Vũ Ngưng nhìn về hướng Mục Vân bọn họ vừa đi, khẽ thở dài, thầm nghĩ người này lòng dạ thật rộng.

Nếu những kẻ không mời mà đến kia là người muốn lấy mạng Kỳ Cảnh Yến, e rằng nơi này không thể ở yên được nữa.

Nhưng chân Kỳ Cảnh Yến còn chưa lành, nếu phải đi ngay lúc này, e rằng chân hắn lại không thể tốt được.

Ở chung bấy lâu, nàng thấy hắn quả là người tốt, người tốt nên có báo đáp tốt lành. Hắn còn trẻ như vậy, nếu về sau cứ phải ngồi xe lăn, chẳng phải khổ sở lắm sao.

Nhìn thoáng qua Kỳ Cảnh Yến thoáng thấy Mạnh Vũ Ngưng nhìn mình thở ngắn than dài, nghiêng đầu hỏi: "Làm sao vậy?"

Mạnh Vũ Ngưng nhìn về phía chân hắn, vẻ mặt lo lắng: "Điện hạ, chúng ta có nên đi không?"

Kỳ Cảnh Yến không đáp lại hỏi: "Nàng lo lắng cho chân ta à?"

Mạnh Vũ Ngưng thành thật gật đầu: "Vâng."

Khóe miệng Kỳ Cảnh Yến nhếch lên: "Chân ta không sao, đừng lo lắng."

Mạnh Vũ Ngưng vẫn lo lắng: "Nhưng Thang thần y hôm qua mới nói, chân của Điện hạ còn phải châm cứu thêm vài bữa mới đi được."

Kỳ Cảnh Yến: "Vậy châm cứu thêm vài bữa rồi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!