Chương 22: Xuân Thu Đại Mộng

Chẳng lẽ là ý: một mũi tên b.ắ. n trúng ba con nhạn?

Vậy câu nói vừa rồi của nàng: "Mọi người ơi, động động các ngươi tay nhỏ phát tài, tới cái một mũi tên b.ắ. n ba con nhạn, sau này muốn ăn cơm nhà liền có ngay" là ý nói, người tài b.ắ. n cung giỏi, sau này sẽ được ăn cơm nhà do nàng làm?

Ừ, hẳn là ý này. Kỳ Cảnh Yến suy xét một lát, nghĩ như thế.

Chỉ là, Kỳ Cảnh Yến giơ tay phải lên nhìn, vì sao lại gọi là "tay nhỏ phát tài"?

Suy nghĩ một lúc vẫn không tìm ra căn do, liền đặt tay xuống, không nghĩ nữa.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người cô nương đang nằm trên chiếc giường nhỏ bên cạnh.

Dưới ánh trăng, nàng cuộn tròn lại, an tĩnh ngoan ngoãn, hoàn toàn khác biệt với cô nương thần thái rạng rỡ, tinh thần đầy đủ ban ngày.

Hắn vốn luôn giấc ngủ nông, từ ngày bị giam vào đại lao thì càng khó nhập mộng.

Sau này hai chân bị đ.á.n. h gãy, đau đớn khó chịu, càng không thể chợp mắt suốt đêm.

Rời khỏi kinh thành, Thang Hạc thêm t.h.u.ố. c giảm đau vào t.h.u.ố. c thang, cơn đau ở chân giảm đi đôi chút, nhưng đêm đến vẫn trằn trọc khó ngủ.

Chỉ khi mệt mỏi đến cực độ mới miễn cưỡng ngủ gật được, nhưng hễ nhắm mắt là ác mộng liên miên, tỉnh giấc rồi chỉ còn cách mở mắt chờ đến sáng.

Chỉ duy nhất đêm qua, không biết là vì đã đến nơi tạm thời an toàn mà buông lỏng cảnh giác, hay vì điều gì khác, sau khi dỗ Ngật Nhi ngủ xong, nghe tiếng thở của Ngật Nhi và nàng lần lượt hòa quyện, hắn thế mà cũng bất giác ngủ say, thẳng đến hừng đông mới tỉnh giấc.

Bao nhiêu ngày tháng qua mới có được một giấc ngủ ngon đầu tiên, khiến hắn cảm thấy thân thể lẫn tinh thần nhẹ nhàng hơn không ít.

Đại thù chưa trả, Ngật Nhi còn thơ bé.

Cái mạng rách này của hắn, cần phải giữ lại thêm mười mấy hai mươi năm nữa.

Vậy nên, đêm nay, hắn mong rằng cũng có thể ngủ ngon.

Nghĩ xong, Kỳ Cảnh Yến trước hết sửa lại chăn cho Ngật Nhi, rồi lại giơ tay kéo chiếc chăn bị Mạnh Vũ Ngưng đạp tuột xuống gần mặt lên. Xong xuôi, hắn mới thu tay về, nhắm mắt, thả chậm hơi thở, từ từ chìm vào giấc ngủ.

--

Ngày hôm sau, Mạnh Vũ Ngưng tỉnh giấc, phát hiện trong phòng chỉ còn lại mình nàng.

Kỳ Cảnh Yến muốn ra khỏi phòng, ắt hẳn phải có Mục Vân và những người khác vào nâng hắn ra ngoài. Sao nàng lại ngủ say đến thế, không hề nghe thấy chút động tĩnh nào.

Nghĩ đến cảnh mấy người họ ra vào, mà nàng lại ngủ khì trong phòng, Mạnh Vũ Ngưng không khỏi thở dài.

Ôi, giấc ngủ này chẳng khác gì con heo.

"Ca ca thật là lợi hại." Tiếng Ngật Nhi từ bên ngoài vọng vào.

Mạnh Vũ Ngưng liền bật dậy, hai tay bám vào song cửa sổ nhìn ra, thấy Kỳ Cảnh Yến đang ngồi trên xe lăn, đối diện với bia tập bằng gỗ dựng đứng lúc nào không hay trong sân, đang giương cung lắp tên.

Ngật Nhi đứng bên cạnh xe lăn, cầm trên tay một cây cung nhỏ, cũng làm theo.

Tiểu hài t. ử nghiêm mặt, động tác làm ra vẻ, Mạnh Vũ Ngưng nhịn không được cười: "Ngật Nhi cố lên."

Hai huynh đệ đồng thời quay đầu nhìn lại.

Ngật Nhi thấy Mạnh Vũ Ngưng đã tỉnh, cộp cộp cộp chạy đến bên cửa sổ, giơ chiếc cung nhỏ của mình lên: "A Ngưng, ta đang học b.ắ. n tên."

Mạnh Vũ Ngưng vỗ tay: "Oa, Ngật Nhi của chúng ta lợi hại quá chừng, vậy người chờ ta một chút, ta ra xem nha."

Tiểu nam hài gật đầu: "Được, ta chờ ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!