Tiếng chim hót xa xa hòa lẫn với tiếng vó ngựa dồn dập phía sau, Mạnh Vũ Ngưng không dám ngoảnh lại, chỉ nắm c.h.ặ. t dây cương, một mạch thúc ngựa chạy như điên.
Gió rít bên tai, không rõ đã chạy bao lâu, chỉ biết phía sau dần yên ắng, mà trước mắt, nơi cuối con đường, đã thấp thoáng bóng doanh địa — chỗ Kỳ Cảnh Yến cùng đám người nghỉ lại tối qua.
Nàng chậm dần tốc độ, hai chân tê dại, trong lòng lại tràn ngập do dự.
Kỳ Cảnh Yến vốn không hề ưa "nàng", nay "nàng" lại giữa đêm trộm ngựa trốn đi, e rằng trong mắt bọn họ, hình tượng của nàng nay đã rơi xuống tận đáy.
Nếu cứ thế mà trở về, liệu Kỳ Cảnh Yến có nổi giận mà g.i.ế. c nàng chăng?
Cho dù hắn không truy cứu, thuộc hạ của hắn — những kẻ hung thần ác sát kia — liệu có dễ dàng bỏ qua? Sau này có tìm nàng gây sự hay không?
Vừa nghĩ đến mấy tên hộ vệ dữ tợn ấy, sắc mặt Mạnh Vũ Ngưng càng thêm nặng nề, nàng khẽ thở dài một tiếng. Khó xử thật.
Doanh địa càng lúc càng gần, nàng kéo cương dừng lại, lặng lẽ quan sát.
Nói thật, nàng thực không muốn trở về.
Nhưng nếu không về, còn có thể đi đâu đây?
Trước mắt là đường cùng, nàng đành nghiến răng vỗ đùi một cái.
"Thôi thì, duỗi đầu là đao, rụt đầu cũng là đao, chi bằng đối mặt cho rồi. Cùng lắm bị mắng đôi câu, chỉ cần toàn mạng là tốt rồi."
Chỉ là... quay về thì biết nói sao đây? Chẳng lẽ thú nhận rằng vốn định trốn, giữa đường lại đổi ý? Dù Kỳ Cảnh Yến không truy hỏi, nàng cũng không còn mặt mũi mà mở miệng.
Đang trầm ngâm, ánh mắt nàng bỗng sáng lên khi trông thấy trong rừng trúc ven đường có vài bụi măng rừng non mỡm.
Có rồi!
Nàng lập tức xuống ngựa, dắt ngựa đến bụi cỏ bên cạnh cho nó gặm, còn mình thì lom khom tiến vào rừng trúc, bắt đầu bẻ măng.
"Rắc… rắc… rắc…"
Tiếng măng gãy giòn tan, chẳng bao lâu, bên cạnh nàng đã có một đống nhỏ.
Trước mắt vẫn còn nhiều măng chưa bẻ, nàng có chút chưa thỏa, nhưng nghĩ đến chuyện chưa biết sống c.h.ế. t ra sao, cũng không phải lúc thong thả hái măng.
Không có giỏ, nàng liền vặn mấy cọng cỏ dài bên đường lại, buộc măng thành hai bó, treo lên lưng ngựa.
Sau khi sắp xếp đâu vào đó, nàng lại leo lên ngựa, chậm rãi hướng doanh địa mà đi.
Vốn không định dừng lại dọc đường, nhưng khi đi ngang qua một mảnh cây tề thái xanh non, nàng vẫn không kìm được mà nhảy xuống, hái thêm một bó lớn.
--
Trong doanh trướng, Kỳ Cảnh Yến vừa rửa mặt xong, được Mục Vân dìu ngồi vào xe lăn, thì Mục Phong đã hớt hải chạy vào, vẻ mặt phẫn nộ:
"Điện hạ, Mạnh thị kia—"
Kỳ Cảnh Yến thản nhiên nói:
"Bổn điện đã biết. Nàng chạy thì cứ để nàng chạy, không cần nhắc lại."
Mục Vân lập tức liếc Mục Phong một cái, ý bảo đừng nói thêm nữa.
Sáng sớm, hắn đã thấy Mạnh cô nương lén mang tay nải đi trộm ngựa, vội báo lại cho điện hạ.
Kỳ Cảnh Yến chỉ khẽ đáp một câu "Kệ nàng đi", rồi nhắm mắt ngủ tiếp, không hề nổi giận, như thể chuyện đó không đáng bận tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!