Chương 16: Ta tắm đây

Kỳ Cảnh Yến trầm mặc một lát, lại thấp giọng mở miệng: "Mạnh Vũ Ngưng?"

Mạnh Vũ Ngưng sắp tiến vào mộng đẹp, nghe được có người gọi tên nàng, theo bản năng đáp lại: "Ở nha."

Trong mắt Kỳ Cảnh Yến hiện lên một tia ngoài ý muốn, nhìn chằm chằm nữ t. ử cuộn tròn chỉ còn một khối nhỏ trên chiếc giường bên cạnh một lát, chậm rãi thu hồi tầm mắt.

Ngật Nhi một bàn tay cầm thỏ con, một bàn tay cầm tiểu hồ ly, làm không biết mệt mà nhẹ nhàng đung đưa.

Kỳ Cảnh Yến đưa tay sờ sờ đầu nhỏ của hắn: "Thích chứ?"

Ngật Nhi gật gật đầu: "Thích nha."

Kỳ Cảnh Yến: "Vậy ngày mai ca ca học làm cho đệ."

Ngật Nhi ngẩng đầu nhỏ, rốt cuộc lộ ra nụ cười đầu tiên tối hôm nay: "Ngật Nhi muốn thật nhiều thật nhiều."

Kỳ Cảnh Yến cũng cười: "Được."

--

Ngày hôm sau.

Mạnh Vũ Ngưng giấc ngủ này ngủ đến vô cùng sâu, lúc tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Duỗi cái lưng lười, mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một hoàn cảnh xa lạ, sửng sốt một lát, mới nhớ tới mình đi theo hàng người Kỳ Cảnh Yến chạy đến núi sâu rừng già.

Giờ phút này trong phòng chỉ có một mình nàng, hai anh em Kỳ Cảnh Yến không biết đã đi đâu.

Nàng ngồi dậy, phản ứng đầu tiên chính là, ngủ trên giường có thể so ngủ trên xe ngựa thoải mái hơn nhiều.

Chỉ là chiếc giường này không có gì trải đệm, có chút cộm đến mức đau, hôm nay nàng phải đi xem, có thể hay không tìm chút cỏ khô gì đó làm đệm.

Đang suy nghĩ, đã nghe thấy bên ngoài có mùi thơm đậm đặc của gạo truyền đến, bụng nàng vừa lúc ột ột kêu một tiếng.

Nàng đè lại bụng: "Đói rồi."

Nàng xỏ giày xuống đất, sửa sang lại vạt áo, lại từ trong bọc quần áo lấy ra duy nhất một cây lược gỗ, gỡ tóc, chải đầu lại, tùy tay b. úi tóc đơn giản, đem cây kim trâm nguyên lai cài trên đầu cắm trở về.

Nàng đem chiếc áo choàng kia xếp gọn, đặt ở đầu giường, rồi đi ra ngoài.

Ánh mặt trời xán lạn, không khí trong núi tươi mát vô cùng, Mạnh Vũ Ngưng hít sâu hai hơi, tâm trạng đều tươi đẹp lên.

Kỳ Cảnh Yến ngồi trên xe lăn, trong tay cầm một nắm cỏ đuôi ch.ó, cúi đầu đang nghiên cứu, Ngật Nhi nhỏ bé dựa vào bên xe lăn của hắn, thăm đầu nhỏ nhìn chăm chú, một lớn một nhỏ đều rất chuyên tâm, không ai chú ý tới nàng đi ra.

Mục Vân Mục Phong bọn người chưa thấy bóng dáng, chỉ có Thang thần y trông hai cái bếp, một cái nồi to đang nấu cháo, chính ùng ục ùng ục sủi bọt, một cái bếp khác sắc t.h.u.ố.c, hơi nước từ lỗ trên vung nồi mịt mù bay ra.

Nàng đi trước hướng Kỳ Cảnh Yến, hành lễ: "Điện hạ chào buổi sáng, Tiểu Điện hạ chào buổi sáng."

Kỳ Cảnh Yến ngẩng đầu lên, hướng nàng gật đầu, coi như đáp lại, sau đó tiếp tục đi nghịch bó cỏ đuôi ch. ó trong tay.

Ngật Nhi nhìn thấy nàng, nhút nhát sợ sệt mà né tránh sau xe lăn Kỳ Cảnh Yến, lộ ra nửa cái đầu nhỏ tò mò mà đ.á.n. h giá nàng.

Tiểu nam hài đầu tròn vo, một đôi mắt to chớp chớp, đáng yêu vô cùng.

Mạnh Vũ Ngưng xem đến trong lòng mềm mại, chỉ vào con thỏ con cùng tiểu hồ ly hắn còn nắm c.h.ặ. t trong tay, cười hỏi: "Tiểu Điện hạ, ngươi còn muốn nữa sao?"

Tiểu nam hài gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu, nhìn thoáng qua Kỳ Cảnh Yến, trong giọng nói tràn đầy tự hào: "Ca ca giúp ta làm."

Kỳ Cảnh Yến ngừng tay đang nghịch cỏ, nhìn thoáng qua trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!