Chương 126: Chính Văn Kết Thúc

Người đàn ông hơn hai mươi tuổi mới nếm mùi tình yêu, thể lực mạnh mẽ, tinh lực dồi dào, ôm lấy người thương, tham lam đòi hỏi, không biết dừng lại.

Đêm nay, Mạnh Vũ Ngưng như một chiếc thuyền cô độc, phiêu dạt trên biển rộng không bờ bến, chìm chìm nổi nổi, lên lên xuống xuống, vui sướng đến cực điểm, cũng mệt mỏi đến cực điểm…

Tóm lại, Mạnh Vũ Ngưng cảm nhận sâu sắc được tâm ý tốt đẹp của Kỳ Cảnh Yến khi bảo nàng dưỡng đủ tinh thần đêm hôm đó.

Đến khi sóng gió tạm lắng, thế giới tĩnh lặng lại, nàng mềm mại nằm trên đệm chăn mềm mại, ngay cả sức mở mắt cũng không có.

Nàng cũng chẳng bận tâm đến xấu hổ, mặc cho hắn giúp đỡ mình cẩn thận thu thập thỏa đáng. Sau đó, hai người vẫn không quần áo, bị hắn từ phía sau ôm trọn vào lòng dính sát vào nhau, kín kẽ.

Mạnh Vũ Ngưng chỉ cảm thấy bị một cái bếp lò nóng hừng hực bao lấy, dùng cánh tay vô lực đẩy hắn hai cái, kêu nóng bảo hắn lùi ra chút.

Kỳ Cảnh Yến lại như một kẻ vô lại, chỉ ôm nàng cười, một chút cũng không chịu động.

Giữa lúc đùa giỡn lôi kéo, Mạnh Vũ Ngưng phát hiện hắn lại có tư thế ngóc đầu trở lại, trong lòng không khỏi run lên, nhanh ch. óng co chân đá hắn, giả vờ tức giận nói: "Mệt c.h.ế.t."

Nhưng nữ nhân mình yêu kiệt sức mặc dù giận dỗi, cũng ngọt ngào mềm mại, không hề có lực uy h.i.ế.p, ngược lại đáng yêu vô cùng. Kỳ Cảnh Yến chỉ nhìn thấy trong lòng mềm nhũn, biết nàng đang khẩn trương điều gì, khẽ thở dài, ngay sau đó an ủi hôn l*n đ*nh đầu nàng: "Nghỉ ngơi đi, yên tâm, ta không làm bậy đâu."

Lời này Mạnh Vũ Ngưng đã nghe cả buổi tối vài lần, căn bản không còn tin hắn nữa, trợn trắng mắt hừ một tiếng thật mạnh, lấy đó biểu đạt sự bất mãn của mình.

Thấy nàng giận dỗi giống như một con cá nóc nhỏ, Kỳ Cảnh Yến buồn cười, nghĩ nghĩ, đứng dậy kéo lấy chiếc áo lót lúc trước tùy ý ném trên đuôi giường của nàng, ngăn cách giữa hai người lấy đó chứng tỏ quyết tâm của mình: "Lần này là thật."

Áo lót mỏng như cánh ve, cũng bởi vì tính chất tơ lụa mang theo một chút lạnh lẽo, Mạnh Vũ Ngưng cảm giác nguy hiểm giảm đi rất nhiều, trong lòng khẽ thả lỏng quyết định tạm thời tin hắn một lần.

Kỳ Cảnh Yến lúc này thật sự giữ lời, chỉ nhẹ nhàng vỗ nàng, động tác mềm nhẹ chỉ có yêu thương không có ý đồ gây rối.

Sự mệt mỏi như dời non lấp biển ập tới, mí mắt Mạnh Vũ Ngưng đ.á.n. h nhau, rất nhanh liền nhắm mắt lại ngủ say.

Khoảnh khắc trước khi ngủ, nàng ở trong lòng âm thầm thề, về sau nhất định phải chăm rèn luyện, nâng cao thể lực…

--

Thái Hoàng Thái Hậu đau lòng hai đứa nhỏ trải qua nhiều lần nhấp nhô, thật vất vả mới tu thành chính quả, liền miễn cho hai đứa nhỏ thỉnh an ngày sau thành thân nói để bọn họ nghỉ ngơi cho tốt.

Không cần dậy sớm, Kỳ Cảnh Yến liền ôm lấy A Ngưng ngủ thẳng đến mặt trời lên cao. Ngủ đến khi A Ngưng khôi phục thể lực, tự nhiên tỉnh lại, hắn cũng mới mở mắt.

Mạnh Vũ Ngưng vừa mở mắt liền thấy Kỳ Cảnh Yến, trong lúc hoảng hốt, còn tưởng rằng mình ở Yến Phất Cư, cong mắt cười thanh âm hơi khàn khàn: "Điện hạ, chàng tỉnh?"

Kỳ Cảnh Yến thần thái lười biếng, nghe vậy cười ra tiếng đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: "Đúng là ngủ hồ đồ."

Mạnh Vũ Ngưng nhìn cánh tay trơn bóng săn chắc của hắn, lúc này mới nhớ tới đủ loại chuyện đêm qua, mặt "đằng" một cái đỏ bừng kéo chăn lên che mặt mình.

Kỳ Cảnh Yến sung sướng cười ra tiếng, đưa tay xoa xoa đầu nàng, "Vậy ta dậy trước, A Ngưng nằm thêm lát nữa."

Dứt lời, từ trong chăn ngồi dậy, đứng dậy đi giá treo quần áo cách đó không xa lấy quần áo.

Mạnh Vũ Ngưng nghe được tiếng bước chân, kéo chăn xuống, nhìn qua, đôi mắt nháy mắt liền tóe ra lửa tinh, người đàn ông của nàng dáng người thật tốt a.

Kỳ Cảnh Yến như là sau lưng mọc mắt, cười không tiếng động, lấy qua quần mặc vào sau đó lấy qua áo trong khoác thêm, đột nhiên xoay người lại.

Mạnh Vũ Ngưng như đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang, chột dạ lại kéo chăn lên, nghe được tiếng cười sung sướng của người đàn ông kia, nàng một cái kéo chăn xuống trợn tròn đôi mắt, quang minh chính đại xem hắn.

Nhìn nhìn, còn một tay chống đầu, một tay chống cằm nhướng mày với hắn. Người này nàng đều ngủ qua, nhìn xem lại có gì mà tâm hư.

Thấy dáng vẻ lưu manh của nàng, sống thoát một bộ dạng sắc phôi trầm mê sắc đẹp, Kỳ Cảnh Yến cười đến tay run quần áo đều bắt không được, trực tiếp rơi xuống đất, cuối cùng cười đến một tay đỡ eo một tay không ngừng khoát tay tỏ vẻ mình nhận thua.

Mạnh Vũ Ngưng hừ một tiếng, bọc chăn ngồi dậy, không khách khí chỉ huy: "Mang y phục của thiếp lại đây đi."

Kỳ Cảnh Yến cười gật đầu, muốn nói câu "Cẩn tuân Hoàng hậu nương nương ý chỉ", lại là cười đến không nói nên lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!