Không khí rơi vào lúng túng, may mắn có người đứng dậy phá vỡ sự im lặng.
"Thế tử lo nghĩ quá rồi, ta chỉ đơn giản muốn kết giao với ngài thôi," Ôn Bắc Minh dẫn đầu phá tan sự ngượng ngùng, "Còn chuyện của bọn họ, chỉ là tình cờ gặp gỡ mà thôi."
Một lời giải thích gượng gạo. Tôn Tử Bách vỡ lẽ, "À, hóa ra là như vậy."
"Chẳng lẽ Thế tử nghĩ sao?" Tiêu Khải Ngao cười mỉm.
Trong lòng Tiêu Khải Ngao và Tô Loan đều không khỏi cảm thấy buồn cười. Thằng nhãi này thực sự nghĩ mình là cái gì sao? Nếu không phải sau lưng hắn có Tôn Kỳ Sơn, lão già đó lại nắm trong tay 40 vạn quân Tôn gia, thì ai thèm để ý đến cái tên ngốc này chứ?
Thế tử, hoàng tử gì chứ, tất cả chỉ là hư danh mà thôi. Vị này ngay cả xách giày cho người khác cũng không xứng.
Không ngờ Tiêu Khải Ngao chỉ thuận miệng hỏi, mà Tôn Tử Bách lại nghiêm túc suy tư. Hắn nhìn Tô Diệp Già bên cạnh Tô Loan, rồi lại nhìn Bạch Tử Ngọc, sau đó nhìn Ôn Thiển đứng cạnh Ôn Bắc Minh, cuối cùng thở dài tiếc nuối.
"Bổn Thế tử cứ tưởng là các ngươi đều đến để tặng mỹ nhân cho ta."
Phụt!
Văn Trì vừa uống rượu đã phun ra ngay lập tức. Ba huynh đệ nhà Tôn gia cũng kinh ngạc tột độ. Đám công tử mỗi ngày đi theo nguyên chủ cũng ngẩn người. Dù bọn họ luôn tâng bốc vị này, nịnh nọt đủ kiểu, nhưng cũng phải biết đang ngồi cùng ai chứ. Câu nói đó sao có thể thốt ra được?
Sắc mặt của nhóm Bạch Tử Ngọc biến sắc.
Đặc biệt là Tiêu Khải Ngao. Trong khoảnh khắc đó, hắn bỗng hiểu ra ánh mắt chần chừ và kỳ quái mà Tôn Tử Bách dành cho hắn ban nãy có ý nghĩa gì. Sỉ nhục, quả thực là một sự sỉ nhục lớn.
Mẹ nó! Hắn kém gì người khác? Tên ngốc đó nghĩ hắn xấu xí ư? Ánh mắt gì thế?
Phi! Nhưng đó chẳng phải là vấn đề chính. Vấn đề ở đây là Thế tử này có biết xấu hổ hay không, có cái đầu để suy nghĩ hay không? Chuyện như vậy mà dám nói thẳng ra sao? Mọi người lẽ ra đều hiểu ngầm mà!
Tiêu Khải Ngao tức khắc tái mặt.
Huống chi hắn có tư cách gì mà mơ tưởng đến Bạch Tử Ngọc, hay thậm chí là Tô Diệp Già? Hắn xứng sao? Cái đồ vô dụng này!
Sắc mặt mọi người lúc thì xanh, lúc thì trắng. Không ai ngờ Thế tử lại ngu ngốc đến mức như vậy. Hắn có biết nói chuyện không? Nói thế để người khác đối đáp thế nào đây? Làm khó người khác đến mức này phải chăng là tài năng lớn nhất của hắn?
"Khụ khụ," không ngờ cuối cùng lại là Văn Trì đứng ra cứu vãn, "Biểu đệ, ngươi nói gì vậy, mọi người quen biết nhau là bạn bè, cùng nhau uống rượu nói chuyện vui vẻ cũng tốt, tương lai cũng vậy, sao lại nói đến mỹ nhân làm gì."
Văn Trì cảm thấy bối rối. Biểu đệ của hắn trông thì có vẻ bình thường, sao đến lúc mấu chốt lại trở nên ngớ ngẩn như vậy? Đến mức ngón chân hắn cũng muốn moi ra một tòa nhà lớn cho đỡ xấu hổ.
Văn Trì không ngừng ra hiệu cho Tôn Tử Bách, nhưng hắn lại giả vờ như không thấy, trông có vẻ rầu rĩ, thất vọng.
Mọi người chỉ cảm thấy tên này đang mơ mộng gì đó. Nhưng vấn đề là ngươi có thể đừng nói ra không? Làm mọi người đều ngượng chín mặt, không biết phải làm sao, đặc biệt là Ôn Bắc Minh. Hắn không biết bây giờ nên đưa tiếp hay rút lui đây?
"Thế tử ca ca," đúng lúc này, Lãnh mỹ nhân quay lại. Hắn rửa tay sạch sẽ, chạy đến trước mặt Tôn Tử Bách khoe khoang, "Nhìn này, sạch sẽ rồi chứ?"
Bộ dạng cầu khen ngợi của Lãnh mỹ nhân khiến Tôn Tử Bách bật cười. Hắn lập tức kéo người vào lòng, "Sạch sẽ, sạch sẽ, ngươi vẫn là mỹ nhân tốt nhất."
"Thế tử," Tần Mặc cuối cùng không chịu nổi, lên tiếng, "Ta thấy không khỏe, xin phép lui trước."
Tôn Tử Bách không thèm để ý, vẫy tay qua loa, "Đi đi, không sao."
Thực ra, dung mạo Tần Mặc chẳng hề thua kém ai, trong truyện gốc hắn vốn là nhân vật chính. Dù đứng trước Bạch Tử Ngọc, hắn cũng không kém cạnh. Nhưng diện mạo không phải là yếu tố quyết định tất cả. Nó còn liên quan đến khí chất, sự tu dưỡng, học thức và nhiều yếu tố khác. Quan trọng nhất là, về thân phận, Tần Mặc hoàn toàn bị lép vế.
Ở đây đều là con cháu các đại gia tộc Kinh thành, còn hắn chỉ là con của một thương nhân nhỏ bé. Cha ruột hắn lại là một nông dân thấp hèn, sinh ra con trai ngoài giá thú. Tại Tần gia, hắn là đứa con bị ghẻ lạnh, khinh thường. Tất cả những điều này khiến Tần Mặc cảm thấy xấu hổ, không dám ngẩng đầu trước mặt những người này.
Điều quan trọng nhất là, người hắn yêu lại có mặt ở đây, khiến hắn càng cảm thấy khó chịu, tự ti. Hắn chỉ cảm thấy mình bị so sánh như cát bụi, không xứng đáng với tình cảm của Tiêu Diệc Diễm.
Nói trắng ra, hắn tự ti, không có lòng tin vào chính mình.
Tôn Tử Bách không cản hắn, vẻ ngoài tỏ ra không quan tâm, nhưng ánh mắt vẫn âm thầm để ý đến phản ứng của Tiêu Diệc Diễm, thậm chí cả Tiêu Khải Ngao. Hắn nhạy bén nhận ra rằng, khi Tần Mặc xuất hiện, Bạch Tử Ngọc rõ ràng có chút ngẩn người, dường như bất ngờ trước dung mạo của Tần Mặc. Hoặc chính xác hơn, diện mạo này khiến hắn nhớ đến ai đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!