Chương 36: (Vô Đề)

"Công tử, ngươi thật sự không lo lắng sao?"

Khi các công tử thế gia đang tụ hội ở Hầu phủ, tại một nơi thanh u của Tô Thành, mọi sự vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng như mọi khi. Tô Cẩn Ngôn khoác áo lông chồn, lặng lẽ ngồi dưới rừng trúc, bên bàn đá đọc sách. Tiểu Ất lo sợ hắn lạnh, liền đắp thêm một tấm thảm dày lên đùi hắn.

Thân hình Tô Cẩn Ngôn thẳng tắp, ngồi trên xe lăn, lưng hơi thẳng lên, lộ rõ vóc dáng cao gầy, mảnh khảnh. Những ngón tay trắng nõn, thon dài cầm lấy cuốn sách, tạo nên một độ cong rất đẹp. Tuy nhiên, sự thanh thoát ấy lại khiến người ta cảm thấy hắn thật đơn bạc. Đặc biệt là khi bên cạnh hắn là một cây phong lá đỏ rực, dường như khiến không khí mùa thu thêm phần lạnh lẽo, càng làm cho bóng dáng trên xe lăn trở nên cô tịch hơn ba phần.

So với sự bình thản tựa Thái Sơn của Tô Cẩn Ngôn, Tiểu Ất rõ ràng thiếu kiên nhẫn. Hôm nay là ngày tiểu Thế tử hội kiến các công tử thế gia Kinh thành, cũng chính là ngày tiểu Thế tử sẽ gặp lục công tử. Tiểu Ất thật sự lo lắng, bởi danh tiếng háo sắc của tiểu Thế tử đã lan khắp thiên hạ, mà lục công tử lại là một tuyệt sắc giai nhân.

"Công tử, Tô gia rõ ràng không đến mức phải làm như vậy mà, dùng lục công tử để lấy lòng Thế tử sao?"

Tiểu Ất tức giận bất bình từ đầu đến cuối.

"Rõ ràng biết công tử để tâm đến lục công tử như vậy, thế mà còn cố ý để tứ công tử mang lục công tử tới đây, chẳng phải là nhắm vào công tử sao?"

"Vạn nhất lục công tử thật sự bị tên sắc phôi kia để mắt tới thì biết làm sao? Chẳng phải là đẩy lục công tử vào hố lửa sao?"

Càng nói, Tiểu Ất càng phẫn nộ. Trên thực tế, điều hắn lo lắng nhất chính là công tử nhà mình vì quan tâm đến lục công tử mà sẽ tổn thương và tức giận.

Thấy Tiểu Ất càng nói càng kích động, Tô Cẩn Ngôn không nhịn được nữa, hắn buông quyển sách trên tay, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, "Tiểu Ất."

"Công tử làm sao vậy? Lạnh sao? Muốn đổi sách khác? Hay là muốn về?"

"Đẩy ta đi dạo một chút."

"Vâng vâng."

Tô Cẩn Ngôn nhớ lại ngày hôm đó, khi Tô Loan đột ngột đến thăm, mang theo tình hình của Tô Diệp.

Đó là đứa trẻ mà hắn đã yêu thương từ nhỏ, đứa bé thường theo sau gọi hắn là tam ca, hình ảnh ấy vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí. Chớp mắt đã 5 năm không gặp, đứa bé ấy đã lớn đến thế này. Khi nhìn thiếu niên với đôi mắt ngấn lệ, hắn như trở về quá khứ, khi thấy đứa trẻ bị bắt nạt, rồi đến trước mặt mình mà nghẹn ngào, uất ức.

Hắn vẫn luôn như vậy, mở to đôi mắt trong sáng, chịu đựng nỗi uất ức mà không bao giờ thốt ra. Dù bị huynh đệ hay hạ nhân đánh đến thương tích đầy mình, hắn cũng không kêu than. Nhưng trước mặt Tô Cẩn Ngôn, hắn sẽ nhẫn nhịn những giọt nước mắt, chỉ gọi một tiếng: "Tam ca, đau quá."

Tô Cẩn Ngôn đã bảo vệ hắn sau lưng, dùng hết khả năng để dành cho đứa trẻ những điều tốt nhất. Hắn dạy lục công tử cách phản kháng, cách tự lập và cả cách dùng sức lực ít nhất để đá ngã những huynh trưởng cao hơn mình một cái đầu.

Nhưng rốt cuộc, có những điều vẫn không thể thay đổi.

Năm ấy, khi đôi chân của Tô Cẩn Ngôn bị phế, hắn đã nghĩ đến việc đưa Tô Diệp rời khỏi Kinh thành. Nhưng khi thấy lục công tử còn do dự, mọi chuyện đã không còn như trước.

Đúng vậy, dù thân phận thấp kém, dù bị bắt nạt, hắn vẫn là con trai Tô gia và phụ thân hắn vẫn là gia chủ Tô gia.

Vậy thì bị khinh rẻ thì đã sao? Là con vợ lẽ thì đã sao? Bản thân là một kẻ tàn phế, có lý do gì để lục công tử phải theo mình rời đi?

Tô Cẩn Ngôn thở dài một hơi. Những chuyện cũ luôn có thể kéo hắn vào hố sâu không đáy, nhưng may mắn là 5 năm đã trôi qua, đủ để hắn làm quen với vực sâu ấy.

Nhìn xuống chiếc thảm trước mặt, dưới sự đẩy vững chắc của Tiểu Ất, tấm thảm trên đùi hắn vẫn hơi run rẩy, đáng tiếc là đôi chân hắn không còn cảm giác được gì.

Tô Cẩn Ngôn thu lại nỗi chua xót trong lòng, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã bình tĩnh, không gợn sóng.

"Lục công tử không có khả năng ở lại Hầu phủ. Tô gia sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra."

Tô Cẩn Ngôn nhàn nhạt nói.

Tiểu Ất vẫn không hiểu, "Nhưng... Nhưng tứ công tử mang theo lục công tử đến đây, chẳng phải có ý đó sao?"

Khóe miệng Tô Cẩn Ngôn khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm, "Không phải."

Tô gia có lòng tự tôn và sự kiên định của riêng mình. Tuy rằng trong mắt Tô Cẩn Ngôn, Tô gia hiện giờ đã không còn được như xưa, không còn là một trong tứ đại thế gia, nhưng lòng kiêu hãnh ấy vẫn được truyền lại rõ nét.

Tô gia có tổ huấn không can dự vào tranh đấu đảng phái, không tham gia vào việc tranh giành của các hoàng tử. Phụ thân hắn dù có hồ đồ cũng không đến mức phá vỡ tổ huấn này, bởi điều đó chẳng khác nào tự đánh vào mặt mình, đánh vào mặt Tô gia. Huống chi, lục công tử tuy là con vợ lẽ, nhưng với gương mặt kia, ai ai cũng biết, ngay cả Hoàng Đế cũng có ấn tượng. Vì thế, lục công tử đã đại diện cho thể diện của Tô gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!