"Chúc mừng, chúc mừng", "Bách niên giai lão", "Thế tử mừng đến lương duyên"...
Cơn tê mỏi khiến Tôn Tử Bách đầu váng mắt hoa, những âm thanh ồn ào và xa lạ vang lên inh ỏi trong tai hắn.
Tai nạn xe cộ, va chạm, ánh lửa bùng lên tận trời, sau đó là màu đỏ chói mắt, nhưng cơ thể lại không cảm giác chút đau đớn nào. Tôn Tử Bách mơ hồ nghĩ rằng may mắn mình kịp uống một lọ rượu trước khi chết.
Cơ thể như phiêu dạt, suy nghĩ trở nên hỗn loạn, cho đến khi một cảm giác nặng nề đột ngột ập đến, kéo mọi thứ ồn ào và chói mắt trở lại sự tĩnh lặng.
Tôn Tử Bách đau đầu như muốn nứt ra, mở to mắt, nhưng đột nhiên không kịp phòng ngừa, ánh vào mắt hắn là một luồng hận ý cuồn cuộn, phía trước là một thân hỉ phục đỏ thẫm chói lòa.
Hắn đâm phải quỷ rồi sao?
Tôn Tử Bách giật mình, ý thức mơ hồ do say rượu chợt trở nên tỉnh táo trong nháy mắt. Nhiều năm đề phòng làm hắn bản năng nhanh chóng nhận định tình cảnh trước mắt.
Căn phòng cổ xưa tối tăm, ánh nến lay động, sắc đỏ chói mắt, khắp nơi đều là những vật trang trí màu đỏ thẫm. Không khó để đoán đây là một gian hôn phòng, nhưng người đang đứng trước giường với vẻ mặt đầy hận ý, tay còn cầm một cây kéo, khiến cho toàn bộ không khí trở nên quỷ dị và kh*ng b*.
Nhưng nói hắn là quỷ, Tôn Tử Bách lại rõ ràng cảm nhận được hơi thở trầm ổn của người kia, cùng với nỗi sợ hãi ẩn sau đáy mắt oán hận. Vậy ra, "quỷ" này lại sợ hắn?
Chuyện gì đang xảy ra? Sau khi chết, hắn có khả năng thông linh sao?
Tôn Tử Bách đầu óc thoáng chốc trở nên mơ hồ, hắn đưa tay ôm đầu, xoay người ngồi dậy, cảm nhận cơn đau đầu quặn thắt.
Lúc này, người mặc hỉ phục đỏ thẫm bên mép giường nhanh chóng lùi về phía sau vài bước. Chiếc áo quá dài suýt nữa khiến hắn vấp ngã. Bộ dạng như lâm đại địch, ánh mắt thù hận ngày càng mãnh liệt, đồng thời cây kéo trong tay hắn lại đặt lên cổ mình.
"Thế tử không nên ép ta."
Giọng nam nhân run rẩy, rõ ràng hắn hận Tôn Tử Bách đến cực điểm, nhưng đồng thời cũng sợ hãi.
Tôn Tử Bách nhíu mày, có người lại dùng chính mạng sống của mình để uy h**p người khác sao? Nếu đã hận đến như thế, tại sao không nhắm kéo vào yết hầu đối phương, hoặc thừa lúc đối phương chưa tỉnh mà đâm một nhát chí mạng? Dù sao trong căn phòng này cũng không có ai khác.
Mơ màng trong đầu hắn lúc này dần dần hiện lên những tin tức và hình ảnh vụn vặt. Tôn Tử Bách lập tức đau đớn ôm chặt đầu.
Đại Nghiêu quốc... Tô Thành... Bình Nam Hầu phủ... Ác bá... Thế tử thành hôn...
Ngược thân ngược tâm... Quyền mưu... Ngược luyến... Trạch đấu... Cung đấu...
Tôn Tử Bách chỉ cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Ký ức của một tên ác bá ăn chơi trác táng, cùng với một loạt thông tin mới lạ và quá mức kỳ quái đang điên cuồng tràn vào đầu hắn. Bất kể hắn có muốn tiếp nhận hay không, tất cả đều bị nhồi nhét vào. Mãi đến sau một lúc lâu, cơn đau dần dịu lại, Tôn Tử Bách mới ý thức được tình hình nghiêm trọng thế nào.
— Hắn đã chết, nhưng chưa hoàn toàn chết.
Sau khi qua đời trong tai nạn xe cộ, linh hồn hắn xuyên qua thời không đến một đất nước xa lạ tên là Đại Nghiêu, trở thành Thế tử của Bình Nam Hầu phủ, một kẻ ăn chơi trác táng mà ai ai ở Tô Thành cũng biết đến — Tôn Tử Bách.
Người này xuất thân vô cùng cao quý. Gia gia hắn là Bình Nam hầu uy chấn thiên hạ, nắm trong tay 40 vạn quân Tôn gia, chiếm cứ Tây Nam 36 quận của Đại Nghiêu suốt nhiều thập kỷ mà không bị đánh đổ. Không chỉ là thần hộ quốc của Tây Nam Đại Nghiêu, Bình Nam hầu còn là cánh tay đắc lực khiến cả triều đình phải kiêng dè.
Mà người mà hắn vừa nhập vào, chính là cháu ruột của Bình Nam hầu. Thân phận của hắn cao quý như vậy.
Tôn Tử Bách từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, ỷ vào thế lực của Bình Nam Hầu phủ ở Tô Thành mà tác oai tác quái, kiêu căng ngạo mạn, chẳng ai dám đụng vào hắn.
Hôm nay là đại hôn của hắn, nhưng thực chất đây là một cuộc cường đoạt. Tôn Tử Bách vừa trông thấy Tần Mặc, con trai thứ của nhà giàu số một Tô Thành, liền lập tức phải lòng vẻ đẹp của y, bất chấp gia đình họ Tần từ chối, hắn đã dùng quyền thế áp bức Tần gia, không từ thủ đoạn ép buộc Tần Mặc, cuối cùng có được ngày đại hôn hôm nay.
Tôn Tử Bách không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng điều kỳ lạ hơn là những thông tin tiếp theo tràn vào đầu hắn.
— Đây lại là cốt truyện của một tiểu thuyết ngược luyến thời xưa.
Một quyển tiểu thuyết ngược luyến đầy cẩu huyết, mà người nam nhân yếu đuối bị hắn ép cưới trước mắt chính là nhân vật chính thụ của quyển tiểu thuyết này — Tần Mặc.
Thật là... quá sức tưởng tượng.
Giờ đây, Tần Mặc đang nhìn hắn với ánh mắt cương nghị, đôi mắt thanh lãnh tuyệt mỹ ấy tràn đầy thù hận và ghét bỏ dành cho Tôn Tử Bách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!