Chương 5: Trái Tim Sư Tôn Không Thể Ngừng Rung Động

Văn Triều nhíu mày, thầm nghĩ cậu cùng sư tôn chỉ là tình cảm thầy trò đơn thuần, vậy mà khi vào mắt tên Thừa Diễn này…… Quả nhiên vẫn là không nên cho gã bình tiên dược kia.

Cậu đứng dậy liền rời đi, Thừa Diễn nhìn thấy cậu tức giận, vội tiến lên giữ lại: "Là ta lại nói xàm nói nhảm! Phong Minh sư đệ ngươi đừng để ở trong lòng."

Văn Triều lạnh nhạt mà quét mắt liếc gã một cái: "Ta phải đi về xử lý đống da thỏ này."

Thừa Diễn gãi đầu: "Ồ."

Văn Triều đi ra ngoài hai bước, lại đi vòng trở về, chuẩn bị đem đốt đống nội tạng thỏ lúc trước, lại phát hiện phần nội tạng thỏ thiếu một số bộ phận, bên cạnh còn có một vài dấu vết lạ.

Nhanh như vậy…… Đã bị dã thú ngậm đi rồi?

Cậu hỏi Thừa Diễn: "Ngươi vừa rồi có cảm giác được cái gì tới gần không?"

"Không có."

Văn Triều lầm bầm: "Chẳng lẽ là đại bàng?"

"Nơi này làm gì có đại bàng?"

"Thế cái con đang phóng trên bầu trời kia không phải sao?"

Thừa Diễn ngẩng đầu nhìn thoáng qua không trung, đúng là có mấy cái điểm trắng xẹt qua trên cao: "Đó là cú tuyết mà tiểu sư thúc nuôi, là linh thú, sẽ không ăn xác chết đâu."

"…… Được rồi." Văn Triều ngồi xổm xuống, bỗng nhiên phát hiện ở trên mặt tuyết có vài dấu chân nhỏ, dường như thuộc về một loại động vật họ mèo.

Đây là trên núi tuyết, sẽ có mèo sao?

Vật nhỏ này còn rất kén chọn, phần nội tạng chỉ ngậm đi tim gan phổi, những phần khác vẫn còn nguyên.

Văn Triều quyết không nghĩ nữa, dùng lửa đem đống nội tạng đốt đi.

Rồi dùng tuyết khôi phục lại chỗ này như lúc ban đầu.

Cậu cùng Thừa Diễn nói lời tạm biệt, đi xa rồi đối phương còn vẫy tay với cậu kêu: "Có rảnh thì đến chỗ ta chơi nhé!"

Thừa Diễn sư huynh…… rốt cuộc cũng không phải người xấu, chỉ là có chút ngốc ngốc.

Văn Triều đem xe lăn về Bạch Lộc cư, thấy Yến Lâm còn chưa dậy, nhịn không được tự mình thử ngồi lên trên thử.

Khí lạnh của núi tuyết đã thấm vào sau bên trong từng cây cối nơi đây, nên ngồi một lúc cậu liền cảm thấy lạnh vãi òn, liền đem xe lăn nướng trên lửa một lần, làm khí lạnh bên trong bốc hơi hết.

Ngay sau đó, cậu thử rót linh lực vào xe lăn.

Kết quả là rót vào quá nhiều linh lực, xe lăn mất kiểm soát mà lao băng băng trên đường.

…… Không xong, phía trước chính là phòng ngủ của Yến Lâm, sư tôn chắc sắp tỉnh rồi!

Văn Triều liều mạng đem linh lực rút trở về, tình thế cấp bách nhưng linh lực bên trong lại không trở lại, xe lăn vẫn không hề dừng, mắt thấy sắp đụng phải cửa phòng.

Trong lúc sắp đập mặt vô cửa, cửa phòng bỗng nhiên mở ra từ bên trong, xe lăn đột ngột ngừng lại, Văn Triều theo lực quán tính bị văng ra, lại được một đạo linh lực ôn hòa đỡ lấy.

Cậu lảo đảo hai bước, đến khi đứng vững, thì cũng vừa lúc đứng trước mặt Yến Lâm, cùng y mắt đối mắt.

Yến Lâm ngồi ở góc giường, tựa hồ vừa mới tỉnh dậy, tóc đen chưa chải rối tung xõa trên vai.

Trên người còn lưu lại một tia mơ màng lười biếng, làm giảm đi vẻ lãnh đạm thường thấy.

Văn Triều tầm mắt buông xuống: "Sư tôn…… Chân người còn đau không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!