Chương 3: Pháp Trói Người Này Là Ai Dạy Ngươi

Văn Triều rời khỏi Bạch Lộc cư, hướng chỗ ở của mình đi đến, bước chân càng ngày càng nhanh.

Cậu đã tự do.

Mỗi ngày đều không cần phải nằm ở trên giường bệnh, sẽ không bao giờ phải dùng thuốc thay cơm, sẽ không bao giờ lo lắng rằng mình ngày nào đó sẽ chết......! Ở chỗ này, cậu có thể làm rất nhiều việc mà lúc trước cậu không dám làm.

Còn có sư tôn nữa.

Nếu cậu đã khỏe lại, nhất định phải giúp cho sư tôn khỏe lên, sư tôn cùng cậu rất giống nhau, không thích uống thuốc.

Tiên phủ dành cho chưởng môn to như vậy, nhưng bên trong nửa bình tiên dược cũng không có.

Ngoài việc chân thương, còn có hàn chứng

-- hàn chứng là do một cơ duyên từ nhiều năm trước mang đến, vì không cẩn thận mà linh thể bị thương.

Hai dạng thương tích này tiên dược thông thường đều không thể trị được, nhưng Yến Lâm cũng chẳng để tâm đến.

Dù đi lại có chút lại khó khăn và thường hay ho ra máu, bất quá nó không ảnh hưởng lớn đến việc tu hành.

Có điều y luôn đem lại cho người khác một cảm giác yếu đuối mong mang.

Với tu vi của Thanh Nhai Tiên Tôn, toàn bộ Tu chân giới cũng chẳng có mấy người có làm gì được y, lần này bị Văn Phong Minh làm trọng thương, hoàn toàn là bởi vì y cố ý.

Chỗ ở của Văn Phong Minh nằm phía sau Bạch Lộc cư, gọi "Xích Ô Tiểu Trúc", tên cũng là do Yến Lâm tự đặt.

Văn Triều đang định xem mấy phương thuốc trong sách để luyện một số đan dược giảm đau cho sư tôn, bỗng nghe được phía trước có động tĩnh.

Một giọng nói của thiếu niên mang chút kinh hoảng vang lên: "Nơi này......! Nơi này là chỗ ở của sư huynh ta, ngươi vào đây bằng cách nào?!"

Văn Triều hoang mang.

Nhà cậu có người?

Cậu vội vàng bước nhanh chân, mới vừa vào sân, liền có một bóng người lảo đảo hướng cậu bước tới, cậu duỗi tay ra đỡ, phát hiện đó là thiếu niên 15-16 tuổi, thân hình có chút gầy gò, hơi thở hỗn độn, như thể chỉ cần một người dùng chút sức liền có thể ném hắn văng xa.

Thiếu niên ở cố gắng đứng vững, khi thấy rõ khuôn mặt của cậu, đôi mắt hạnh trong veo bỗng chốc mở to: "Sư huynh!"

Đồ đệ Thanh Nhai Tiên Tôn vốn chỉ có hai người, đại đệ tử Phong Minh, nhị đệ tử Phong Xu, thiếu niên trước mặt không khác gì miêu tả trong sách, nhất định là Phong Xu đi.

Văn Triều rất nhanh liền thích ứng với cái thân phận "sư huynh" này, nhẹ nhàng nói: "Ta đây."

Phong Xu duỗi tay chỉ về phía trước: "Sư huynh, gã......"

Văn Triều theo hướng hắn chỉ mà nhìn, cách chỗ này mười bước chân là một người khác đang đứng, thanh niên ấy một thân áo tím, mặt như quan ngọc, cả người toát lên vẻ tuấn tú lịch sự.

Đáng tiếc phong độ ngút trời đã bị biểu cảm khiêu khích hiện rõ trên mặt gã phá hỏng, gã hơi hơi giương cằm lên: "ây da, Phong Minh đã trở lại rồi sao? Ta còn tưởng rằng ngươi đã hoảng sợ như chó nhà có tang, tè ra quần mà chạy khỏi Phù Vân phong rồi chứ."

Văn Triều khóe miệng giật giật.

Khi thanh niên này mở miệng, cậu liền đoán được gã là ai

-- toàn bộ Phù Vân Phái, có thể sử dụng loại thành thạo võ mồm như vậy, chỉ có thể là Thừa Diễn chứ không ai vào đây.

Thừa Diễn là đồ đệ của sư bá Thanh Chập Tiên Tôn, bản thân gã sỡ hữu lôi linh căn hiếm có nên rất được coi trọng.

Tuổi còn trẻ mà đã là cao thủ Nguyên Anh, gã được xem là niềm tự hào của Phù Vân Phái nên rất kiêu ngạo.

Đều là "Đại đệ tử", gã lại chẳng thèm để Văn Phong Minh vào mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!