"Phải không, ngươi......" Yến Lâm một câu cũng không nói xong, liên tục ho khan, lời nói đứt quãng, "Tâm ý này, vi sư liền......! vừa lòng."
"Sư tôn, người đừng nói nữa." Văn Triều trong lòng lo lắng không thôi, nói năng cũng tự giác nhanh vài phần, "Chúng ta mau lên núi nhanh một chút."
Nhưng Yến Lâm lại không chịu đựng nổi, mỗi một bước đi đều tựa như đạp lên ngàn vạn mũi đao, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng vết thương ở đùi, đỏ thẫm đạo bào trắng tuyết, máu theo quần mà nhỏ giọt trên mặt đất.
Văn Triều dừng lại bước chân, cúi đầu nhìn thoáng qua.
Máu chảy nhiều như vậy......! e là đã tổn thương động mạch chủ......
Tại "Thông thiên thang", mỗi một tòa thạch đèn đều là một cái trận pháp nhỏ, chúng có nhiệm vụ ngăn không cho người khác sử dụng pháp thuật.
Phù Vân phong cấm hết thảy pháp khí phi hành, nên muốn lên núi thì phải tự thân vận động bước từng bước lên "Thông thiên thang".
Đây đều là do Phù Vân phong sắp đặt.
Mà hiện tại, sự sắp đặt của bọn họ đang vây khốn chính chưởng môn của họ.
Văn Triều đang suy xét có nên cõng sư tôn lên núi hay không, bỗng nhiên nghe được tiếng kiếm trong trẻo phát ra từ tay Yến Lâm.
Âm thanh ấy dẫn đến một trận địa chấn, từ trên đỉnh núi thế mà xuất hiện một đám hươu trắng, hươu trắng hình như có linh trí, chân chúng không chạm đất, tựa như bước trên mây mà đến.
Văn Triều kinh ngạc nhìn về phía đám hươu trắng kia
-- đúng rồi, cậu nhớ rõ trong sách viết, đám hươu này công cụ quan trọng giúp Yến Lâm di chuyển sau khi bị thương.
Trước mặt người ngoài, kiếm tu thanh lãnh xuất trần, thân cưỡi hươu trắng, tựa gió tuyết bay đến.
Nhưng ai lại biết, dưới gương mặt bình tĩnh kia, là nỗi đau bị lửa thiêu đốt từng giây từng phút.
Yến Lâm xoay người leo lên hươu, nói: "Đi."
Văn Triều cũng cưỡi lên hươu trắng, đàn hươu hành động mau lẹ, ngay lập tức đã đến đỉnh núi.
Phía trước là một mảnh rừng trúc, bên trong rừng trúc ẩn giấu tiên phủ của Yến Lâm, "Bạch Lộc cư".
Mà Nhật Nguyệt tuyền nằm bên trong ở Bạch Lộc cư.
Trong truyện có miêu tả, đây là một cái linh tuyền thần kỳ, suối nguồn được phân thành hai nửa.
Một nửa lạnh lẽo đến tận xương tủy, tên suối Nguyệt, một nửa kia lại nóng đến thiêu đốt, tên suối Nhật.
Linh tuyền ẩn bên trong những vách đá, đá xanh phúc tuyết, tự thành cảnh trí(?).
Văn Triều còn chưa hoàn toàn đến gần, liền cảm giác được một cổ linh khí dồi dào.
Hươu trắng đưa bọn họ đặt gần linh tuyền, Văn Triều mới từ trên lưng hươu xuống dưới, liền thấy một đạo bóng trắng từ trên đá xanh xẹt qua, ngay sau đó là tiếng nước văng.
Cậu nhìn đến chỗ trên đá xanh vừa mới nhỏ vài giọt vết máu, da đầu bỗng dựng đứng tê rần
-- sư tôn cứ vậy mà trực tiếp nhảy vào linh tuyền sao? Miệng vết thương sẽ nhiễm trùng nếu dính nước!
Cậu vừa mới xuyên sách, khái niệm còn không có có thể hoàn toàn từ "Khoa học" chuyển biến thành "Tu tiên", lòng nóng như lửa đốt mà vòng qua đá xanh, liền nhìn đến Yến Lâm ở suối nước lạnh trung khoanh chân mà ngồi, hợp lại hai mắt, đã là nhập định.
Máu tươi rất mau đem một hồ nước suối nhiễm hồng.
Văn Triều hít vào một hơi lạnh, lòng nghĩ phải làm thế nào đây, sư tôn bị lửa ma của "hắn" thiêu đến bỏng nặng, miệng vết thương mãi không thể khép lại, khí huyết không ngừng chảy ra, sau đó còn xém mất nửa cái mạng.
Linh tuyền, tiên dược đều không dùng được......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!