Triều Văn Đã Hẹo:[ chân của sư tôn rốt cuộc khi nào mới có thể lành vậy? Tui thật sự muốn biết ]
Triều Văn Đã Hẹo: [ buồn ghê......! Rốt cuộc thì tui cũng không cơ hội thấy được ]
Đôi tay Văn Triều run rẩy gõ bình luận, giống như việc cầm điện thoại để đánh chữ đã hao hết sức lực cuối cùng của cậu, ý thức bỗng dần trở nên mơ hồ, cảnh tượng xung quanh tối sầm đi, có một loại cảm giác vi diệu không chân thật.
Đây là khu bình luận một bộ tiểu thuyết tu chân tên là "Người Bất Tử Bị Lãng Quên", bộ tiểu thuyết cậu này đã theo dõi suốt một năm rưỡi, hiện giờ vẫn chưa có kết thúc.
"Sư tôn" mà cậu nhắc tới chính là nhân vật chính trong tiểu thuyết, tên Yến Lâm tức "Thanh Nhai Tiên Tôn".
Là mỹ nhân lạnh lùng, phong thái cao thượng, tài giỏi hơn người.
Với giá trị nhan sắc cao tựa tiên giáng trần và mị lực quyến rũ, y thành công thu hút được một lượng lớn mấy con cún mê đam mê sắc đẹp, trong đó có Văn Triều.
Đáng tiếc chính là, sư tôn sinh ra tuyệt sắc, nhưng lại mắc hàn chứng mãi không khỏi, sau lại vì đại đồ đệ Văn Phong Minh nhập ma mà bản thân y trọng thương nghiêm trọng, bị lửa ma thiêu đốt khiến kinh mạch ở hai chân y bỏng rát, không thể đứng lên nổi.
Tuy rằng tác giả hứa hẹn chân sư tôn nhất định sẽ khỏi, nhưng thời điểm chân y bị thương là chương 50 của tiểu thuyết, hiện tại đã đến 500 chương, bất luận thế nào cũng không có dấu hiệu là sẽ tốt lên.
Vì thế, mỗi ngày nhìn xem chân của sư tôn có tốt lên không đã thành chấp niệm để cậu tồn tại trong suốt một năm rưỡi qua, cũng là thú vui duy nhất trong phòng bệnh tẻ nhạt này.
Nhưng ngày hôm nay, cậu rốt cuộc kiên trì không nổi nữa.
Bởi vì cậu bị suy đa tạng(*) vô cùng nghiêm trọng, bác sĩ dù có thể xoay chuyển được trời đất thì cũng phải lắc đầu bất lực.
Văn Triều dùng sức chớp chớp mắt, cố gắng chống đỡ một hơi cuối, đem số tiền 2.000 tệ còn sót lại trong tài khoản mà gửi tặng cho truyện "Người Bất Tử Bị Lãng Quên".
Khu bình luân của bộ tiểu thuyết vẫn luôn hoạt động sổi nổi, rất mau đã có một số độc giả đã nhận ra điều kì quái ở bình luận của cậu, liền bình luận trả lời:
[ sao vậy người anh em? Cậu định drop truyện sao? ]
[ sao cậu lại gửi tặng nhiều tiền vậy, không phải là có chuyện gì đi?]
[ cậu có khỏe không? ]
Nhưng mà Văn Triều đã không còn sức lực, cậu nhắm mắt lại, điện thoại trong tay cậu trượt xuống, theo giường bệnh mà rơi trên mặt đất, màn hình điện thoại vỡ nát tựa như mạng nhện.
Máy đo nhịp tim của cậu phát ra âm thanh chói tai.
Văn Triều bẩm sinh mắc một căn bệnh suy giảm hệ miễn dịch vô cùng hiếm gặp, khiến hệ thống miễn dịch của cơ thể trở nên vô dụng, không có khả năng chống lại các loại vi khuẩn, muốn sống chỉ có thể sống trong môi trường vô trùng.
Mà bố mẹ ruột cậu lại không có đủ tiền để chữa trị, nên vừa sinh ra liền đem cậu vứt bỏ.
Sau đó cậu được một viện phúc lợi nhận nuôi, từ tiền quyên góp của xã hội, cậu đã có thể sống tiếp nhờ việc được ghép xương tủy, thuận lợi mà lớn lên.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu tìm được một công việc với mức lương ổn định, có thể coi như sự nghiệp thành công.
Nhưng trước giông bão là bầu trời bình yên.
Có lẽ là bởi vì cậu liều mạng làm việc, mà một năm rưỡi trước kia, chứng suy giảm hệ miễn dịch bỗng nhiên trở lại
-- giờ đây, rốt cuộc không ai có thể cứu cậu.
Ở bệnh viện lâu như vậy, tiền tiết kiệm của cậu cũng dần hết.
Nửa tháng trước, cậu đã quyên góp một nửa số tiền mình còn cho viện phúc lợi đã nuôi lớn mình, còn 2.000 tệ sót lại coi như tiền thuốc men, nhưng cậu biết mình sắp không xong, liền gửi tặng hết cho "Người Bất Tử Bị Lãng Quên".
Mỗi khi nhìn đến tác giả miêu tả sư tôn bởi vì chân mang trọng thương đi đứng không tốt, thức trắng đêm vì đau đớn hành hạ, dù ho ra máu nhưng vẫn nhìn ngắm nhìn nơi dãy núi xa xa, cậu giống như......! Thấy được chính mình vậy.
Trong khoảng thời gian nằm viện này, cậu giống như một con chim bị giam cầm nơi lồng sắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!