Khương Ngôn Hân nghỉ ngơi một lát, biết hai người kia đang đợi mình, vội vàng lên tiếng: "Em nghỉ đủ rồi, chúng ta tiếp tục đi thôi."
"Được, nhưng đừng cố quá nhé. Có chị ở đây mà, em không cần vất vả thế đâu. Chúng ta đi thêm vài chuyến nữa cũng chẳng sao, quan trọng là đừng để bị thương. Ở tận thế bị thương không phải chuyện đùa đâu." Trần Vãn nắm lấy cổ tay Khương Ngôn Hân, dịu dàng dặn dò.
Trần Vãn biết tính Khương Ngôn Hân rất hiếu thắng, ngay từ ngày đầu tiên cô xuyên đến thế giới này đã nhận ra điều đó. Lúc ấy, Khương Ngôn Hân còn giấu dao phòng thân, chứng tỏ em ấy không muốn dựa dẫm vào ai. Nhưng bây giờ có cô ở bên, Trần Vãn đương nhiên không nỡ để Khương Ngôn Hân phải chịu khổ.
"Vâng, vậy lát nữa em sẽ cố gắng cầm mấy thứ nhẹ thôi." Khương Ngôn Hân cũng không cố chấp, vì cô biết Trần Vãn nói đúng. Nếu không lượng sức mình mà bị thương, cô sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người.
"Ừ, đi thôi. Chúng ta vào khu đồ khô tìm xem có gì hữu dụng không." Trần Vãn nhìn Tần Kha và Khương Ngôn Hân nói.
Ba người quay lại trung tâm thương mại. Khi xuống đến tầng hầm siêu thị, họ lại bật đèn pin lên. Ba luồng ánh sáng vàng vọt trở nên nổi bật giữa không gian tối tăm. Có lẽ do động tĩnh lúc nãy hơi lớn nên khu vực đồ khô xuất hiện vài con zombie lang thang. Trần Vãn không do dự, cầm dao xông lên. Đầu tiên, cô chém một nhát vào đầu con zombie thấp bé cao ngang mình, sau đó tung cước đá bay một con khác.
Tần Kha cũng xông vào giao chiến với một con zombie nam. Từng được huấn luyện cận chiến, cô mượn đà chạy lấy đà, nhảy lên lưng con zombie, cắm phập con dao vào cổ nó, dùng sức rạch một đường, kết liễu con quái v*t t* l*n trong nháy mắt.
Khương Ngôn Hân đang đối mặt với một con zombie nam cao hơn mình một chút. Cô vung dao chém vào cổ nó, rồi nhanh chóng rút dao tìm cơ hội tấn công tiếp. Zombie hành động chậm chạp, Khương Ngôn Hân nắm bắt sơ hở đó, liên tiếp chém vào cổ nó từ bên hông và phía sau, cuối cùng cũng hạ gục được nó.
Giải quyết xong đám zombie này, trong ba người chỉ có Trần Vãn là còn sạch sẽ nhất. Khương Ngôn Hân chém nhiều nhát nên người dính không ít máu đen hôi thối. Tần Kha cận chiến, lại leo lên lưng zombie nên càng bị máu bắn đầy người. Nhưng lúc này không phải lúc để ý chuyện đó. Việc dính máu zombie đã trở thành chuyện thường ngày mỗi khi họ xuống xe, ngay cả Khương Ngôn Hân vốn chưa từng cầm dao trước tận thế giờ cũng đã quen.
"Được rồi, chúng ta tìm những thứ được đóng gói kỹ càng thôi, đồ rời bên ngoài không lấy được đâu."
Khương Ngôn Hân và Tần Kha lau sạch vết máu trên tay rồi bắt đầu gom đồ.
Trần Vãn tìm thấy khá nhiều mộc nhĩ, nấm tuyết, rong biển cuộn và các loại đồ khô khác, cô gom hết vào túi. Thấy các loại gia vị đồ nướng, cốt lẩu, muối ăn, xì dầu, giấm, hạt nêm, dầu mè đóng gói, cô cũng vơ vét sạch sẽ.
Khương Ngôn Hân thì ở khu ngũ cốc tìm thấy ngô hạt, kê, đậu, gạo nếp đóng gói hút chân không, cùng với các loại cháo, mì ăn liền. Cô cũng lấy hết các túi đường đỏ, đường trắng chưa bóc vỏ. Tiếc là trứng bắc thảo ở tầng dưới đã hỏng gần hết, nếu không cô cũng muốn lấy một ít.
Tần Kha bên kia đang gom sữa bột, bột củ sen, bột mè đen, trà sữa hòa tan... Cô nhét từng túi lớn vào bao, thuận tiện lấy thêm khá nhiều sữa bột lon cho nhóc con. Trong tận thế không có sữa tươi, sữa bột là nguồn dinh dưỡng quý giá. Chẳng mấy chốc, ba chiếc túi lớn của Tần Kha đã đầy ắp.
Ba người lấy thêm túi từ khu hành lý để đựng đồ ăn. Dù vậy, họ vẫn phải đi lại 5 chuyến mới chuyển hết những thứ cần thiết ra xe.
Sau khi chất đồ vào cốp xe, ba người nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục công việc. Lần này mục tiêu là khu khăn giấy và đồ dùng vệ sinh.
Trần Vãn xếp gọn các bịch giấy vệ sinh, một lần ôm được 7-8 bịch. Khương Ngôn Hân và Tần Kha cũng phụ giúp chuyển giấy vệ sinh và khăn giấy rút.
Những thứ này là vật tiêu hao thiết yếu, Trần Vãn không dám tưởng tượng cảnh sau này không có giấy vệ sinh dùng thì sẽ thế nào. Ba người khuân sạch hai dãy kệ giấy vệ sinh, khăn giấy và cả băng vệ sinh mang về xe.
Tiếp theo là khu đồ dùng tắm gội. Trong tận thế, những thứ này sớm muộn gì cũng thành hàng xa xỉ. Mạng sống còn khó giữ, nói gì đến chuyện tắm gội thơm tho.
Trần Vãn gom hết dầu gội, dầu xả trên kệ vào túi. Khương Ngôn Hân thì vơ vét bàn chải, kem đánh răng, sữa rửa mặt. Bây giờ mà hỏng răng thì coi như xong, nên cô cứ thấy hộp còn nguyên là lấy, không cần chọn lựa nhãn hiệu.
Tần Kha phụ trách gom sữa tắm và các loại kem dưỡng da cho trẻ em. Lúc này không cần soi mói thành phần, đồ trẻ em thường ít hóa chất độc hại hơn. Nhóc con mới ba tuổi rưỡi, da dẻ non nớt cần được chăm sóc kỹ, người lớn sao cũng được nhưng trẻ con thì phải ưu tiên.
Nghĩ vậy, Tần Kha còn tỉ mỉ chọn thêm ít phấn rôm, nước hoa trẻ em.
Ba người đi lại ròng rã 5 chuyến mới chuyển xong đống đồ này. Vẫn còn một số mỹ phẩm, mặt nạ dưỡng da đành phải bỏ lại vì không còn sức mang.
Đồ đạc trong siêu thị quá nhiều, ba người càng lấy càng thấy tiếc, chỉ hận không thể bê cả cái trung tâm thương mại này vào không gian nén.
Chuyển xong đợt này, họ tiếp tục sang khu thực phẩm và đồ hộp. Lúc này quần áo của Khương Ngôn Hân và Tần Kha đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả Trần Vãn được cường hóa thể chất cũng toát mồ hôi hột.
Trần Vãn từ chỗ thấy may mắn vì nơi này chưa bị ai vơ vét, giờ lại ước gì có người lấy bớt đi cho đỡ tiếc. Chuyến đi này còn mệt hơn cả chạy việt dã 5 cây số thời còn ở đội đặc nhiệm.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, tay chân Trần Vãn vẫn hoạt động không ngừng nghỉ. Balo của cô đã chứa hơn nửa là mật ong, mứt dâu, mứt việt quất, mứt xoài... Đặc biệt là mật ong, cô gom sạch sẽ trên kệ. Hiện tại không có rau quả tươi, việc tiêu hóa đôi khi gặp khó khăn, uống chút mật ong sẽ rất tốt.
Khương Ngôn Hân thì đang ở kệ đối diện gom đồ hộp: thịt hộp, cá ngừ hộp, xúc xích... và cả một hộp cà ri lớn.
Tần Kha cách Trần Vãn một kệ hàng, đang gom sô cô la và kẹo. Sô cô la giàu năng lượng, lúc không có đồ ăn có thể cứu đói, đường cũng vậy, những lúc nguy cấp có thể cứu mạng.
Tần Kha cứ thấy gói nào còn nguyên là ném vào túi, một mình cô dọn sạch cả kệ hàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!