Chương 46: (Vô Đề)

Bị Trần Vãn nắm lấy tay, Khương Ngôn Hân không thể tùy ý làm nũng nữa. Nhưng bàn tay đang vòng qua eo Trần Vãn lại bắt đầu không yên phận, thỉnh thoảng chọc nhẹ vào eo cô, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm: "Thật không? 'A' ở chỗ nào? Chứng minh cho em xem nào."

Trần Vãn ấp úng, yếu ớt nhìn Khương Ngôn Hân trong lòng: "Chị... chị không biết chứng minh, nhưng chị vẫn rất 'A' mà."

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân buồn cười muốn chết, chỉ muốn đè người này ra ăn sạch ngay lập tức. Nhưng sợ tiến triển quá nhanh khiến Trần Vãn hoảng, cô đành kìm nén, rút bàn tay đang bị nắm chặt ra. Quả nhiên Trần Vãn ngoan ngoãn buông tay.

Khương Ngôn Hân lùi lại một chút, ghé sát vào tai Trần Vãn, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến Trần Vãn ngứa ngáy nhưng không dám né tránh.

"Không biết thì em dạy chị từ từ, bắt đầu từ việc đơn giản nhất nhé."

Vành tai Trần Vãn đỏ bừng, tim đập thình thịch, cảm giác sắp bị Khương Ngôn Hân làm cho "chết ngạt". Nhưng cô vẫn tò mò không biết Khương Ngôn Hân định dạy mình cái gì, bèn hỏi: "Cái gì là đơn giản nhất?"

Trần Vãn đương nhiên biết những người yêu nhau làm gì để thể hiện sự thân mật. Dù chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy rồi. Nhưng vấn đề là cô chưa từng yêu ai, không biết các bước tiến triển thế nào, cũng chẳng biết cái gì được coi là "đơn giản nhất", nên mới tò mò.

Khi nhận ra suy nghĩ của mình đang bay xa quá đà, Trần Vãn cảm thấy mặt mình càng nóng hơn. Chắc Khương Ngôn Hân không có ý đó đâu, mình không được đen tối như vậy.

Nghĩ vậy, Trần Vãn vội ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối.

Khương Ngôn Hân đâu biết trong đầu Trần Vãn đang nghĩ gì. Cô chỉ biết "cá đã cắn câu", lại còn đang khiêm tốn thỉnh giáo cách bị "ăn thịt". Khương Ngôn Hân đương nhiên sẵn lòng làm cô giáo rồi.

Ánh mắt cô tràn đầy vẻ tinh quái, cười như không cười nhìn "con cá" trước mặt: "Muốn biết à? Nhắm mắt lại."

Trần Vãn

- một "con gà mờ" trong tình yêu

- chẳng biết Khương Ngôn Hân định làm gì, đành ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Hàng mi dài cong vút khẽ run run, tố cáo sự bất an của chủ nhân.

Nụ cười trên môi Khương Ngôn Hân càng sâu. Cô cảm thấy bây giờ có lừa Trần Vãn lên giường thì người này cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi. Nhưng sợ làm cô ấy sợ, Khương Ngôn Hân chỉ nắm nhẹ vạt áo bên hông Trần Vãn, nghiêng người hôn nhẹ lên má cô.

Khương Ngôn Hân lùi lại một chút, thấy người trước mặt vẫn nhắm nghiền mắt, mặt và tai đỏ bừng như gấc chín. Cô dựa vào lòng Trần Vãn cười khẽ, không quên trêu chọc: "Người nào đó tự nhận rất 'A' ơi, em dạy xong rồi đấy, sao không có phản ứng gì thế?"

Lúc này Trần Vãn mới mở mắt ra, không dám tin đưa tay sờ lên chỗ vừa bị hôn, lan xuống tận cổ cũng nóng ran. Cô nhìn Khương Ngôn Hân, do dự hỏi: "Bà xã? Vừa nãy em... hôn chị à?"

Khương Ngôn Hân cười đến chảy cả nước mắt, không trả lời thẳng mà từ từ rời khỏi lòng Trần Vãn: "Chị tự nghĩ xem có phải không nhé. Em ra chơi với Dương Dương đây."

Nói xong, Khương Ngôn Hân cười tươi rói đẩy cửa phòng ngủ đi ra, vẻ mặt rạng rỡ như tắm mình trong gió xuân.

Ngay cả Tần Kha đang dỗ nhóc con ở phòng ăn cũng nhận ra tâm trạng tốt bất thường của Khương Ngôn Hân.

Thấy nhóc con đang kể chuyện ngược cho Tần Kha nghe, Khương Ngôn Hân thích thú ngồi xuống đối diện: "Con kể tiếp cho dì nghe đi, mẹ cũng muốn nghe chuyện của Dương Dương nữa."

Nhóc con gật đầu cái rụp: "Vâng ạ ~"

Vừa đáp, bé vừa đung đưa chân kể tiếp câu chuyện theo phiên bản "Dương Dương chế". Đây là sở thích mới của nhóc con, sau khi nghe kể chuyện xong, bé thích biến tấu và kể lại cho người lớn nghe. Phiên bản của bé so với bản gốc gần như chẳng còn chút liên quan nào, nhưng bé vẫn kể say sưa, nghiêm túc vô cùng.

Khương Ngôn Hân và Tần Kha nín cười nhìn nhóc con vừa kể vừa khoa chân múa tay, thỉnh thoảng lại ôm chú bò sữa lắc lư, trông đáng yêu không chịu được.

Trong phòng ngủ, Trần Vãn lúc này mới hoàn hồn. Vậy là cô thực sự bị Khương Ngôn Hân hôn? Nhưng là đùa hay thật? Trần Vãn không chắc chắn. Ôi, ai cứu vớt cô gái độc thân chưa từng yêu đương này với! Cô sợ hiểu sai ý thì cả hai đều xấu hổ chết mất.

Trần Vãn đóng cửa phòng, nằm vật ra giường hình chữ đại. Một lúc sau thấy không ổn, cô lại cuộn mình trong chăn lăn qua lộn lại như con nhộng, nhưng vẫn thấy bứt rứt không yên.

Trần Vãn cũng thấy lạ, đối mặt với zombie hay chuyện sống chết thì cô bình tĩnh lạ thường, sao cứ gặp Khương Ngôn Hân là rối tinh rối mù lên? Lại còn bị người ta "nắm thóp" không chút phản kháng, chỉ biết nằm lăn lộn đoán già đoán non. Vấn đề là đoán toàn sai!

Nghĩ mãi càng rối, Trần Vãn quyết định mặc kệ, không hiểu thì thôi. Cô chuyển sự chú ý sang cánh tay máy vừa được nâng cấp, tính xem nên lắp ở đâu. Nghĩ là làm, cô gọi hệ thống trong đầu ra.

Sau khi nâng cấp lên cấp 2, hệ thống vẫn chưa quá thông minh, Trần Vãn phải hỏi thì nó mới trả lời chính xác. Tuy nhiên, phạm vi quét của nó đã tăng từ 20 mét lên 40 mét.

"Hệ thống, cánh tay máy có thể lắp đặt ở bất kỳ vị trí nào trên thân xe không?" Trần Vãn hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!