Chương 44: (Vô Đề)

Khương Ngôn Hân nằm thoải mái trong lòng Trần Vãn, đọc sách mà chẳng cần tự lật trang, vì Trần Vãn sẽ kịp thời lật cho em. Sự cưng chiều này khiến em vô cùng hài lòng.

Hai người đọc sách hơn nửa tiếng thì nhóc con tỉnh giấc. Thấy mẹ và Mommy đang đọc sách cùng nhau, bé con hào hứng chạy lại, mặt phụng phịu: "Mẹ ơi, Mommy ơi, sao hai người kể chuyện mà không đợi con?"

Khương Ngôn Hân thấy con gái vẫn còn ngái ngủ, vội ôm bé vào lòng dỗ dành: "Mẹ và Mommy đang đọc sách chứ không phải truyện tranh đâu con yêu. Cái này con chưa đọc được, đợi lớn lên mới đọc được nhé."

Nhóc con gật gù hiểu ra, dụi đầu vào lòng mẹ làm nũng.

Bị nhóc con xen vào, Khương Ngôn Hân cũng ngại không nằm trong lòng Trần Vãn nữa. Hai người đành đứng dậy chơi với con.

Trần Vãn đi dạo một vòng, rót nước uống, thấy Tần Kha vẫn đang ngủ. Cô lo lắng sờ trán Tần Kha, xác định chỉ là mệt quá nên ngủ say, lúc này mới yên tâm. Uống chút nước rồi cô quay lại chơi với nhóc con.

Nhóc con đã tỉnh hẳn, đang nằm ngửa bụng trên giường làm nũng với mẹ.

Trần Vãn ngồi xuống mép giường, xoa cái bụng nhỏ của con, trêu chọc: "Để Mommy xem bụng nhỏ của con còn căng không nào?"

Nhóc con ngoan ngoãn nằm im, vui vẻ chờ Mommy xoa bụng.

Trần Vãn đặt tay lên bụng bé xoa nhẹ, phát hiện cái bụng căng tròn lúc trưa giờ đã xẹp xuống. Trẻ con tiêu hóa nhanh thật đấy.

Được xoa bụng thoải mái quá, nhóc con lim dim mắt tận hưởng.

Trần Vãn bật cười lắc đầu, vừa xoa bụng vừa trêu: "Tiểu yêu tinh sướng quá hả? Giống hệt con mèo con vậy."

Nhóc con cười tít mắt với Mommy: "Mèo con đáng yêu lắm ạ ~"

"Con đáng yêu nhất." Trần Vãn tiếp tục xoa bụng cho con, coi như giúp bé tiêu hóa tốt hơn. Lâu rồi họ không ăn rau tươi, nếu không nhờ uống đủ nước mỗi ngày thì cô cũng lo cả nhà bị táo bón.

Khương Ngôn Hân nằm nghiêng, nghịch bàn tay nhỏ xíu của con. Cô thấy con gái mình chỗ nào cũng đáng yêu, nhất là mái tóc mới được Tần Kha cắt tỉa gọn gàng, trông cái đầu tròn vo yêu chết đi được.

Nhóc con mặc kệ bị mẹ và Mommy coi như đồ chơi, cứ nằm hưởng thụ sung sướng.

Tần Kha ngủ một lúc rồi cũng tỉnh. Có lẽ trước đó ở đồn cảnh sát lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, nên mấy ngày nay ở trên xe dã ngoại cô ngủ rất ngon. Dù vẫn hay nhớ đến Yên Yên, nhưng vì quá mệt mỏi nên cô dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Vừa nãy cũng thế, ngủ quên lúc nào không hay.

Tần Kha dậy rót nước uống. Nhóc con tinh mắt thấy dì dậy liền làm nũng với Trần Vãn: "Mommy ơi, con muốn chơi với dì."

Trần Vãn bế con lên hôn chụt vào má: "Con cũng biết tranh thủ ghê, thấy ai dậy là đòi chơi cùng ngay."

Nhóc con gật đầu cái rụp: "Vâng ạ!"

Nói rồi bé giơ tay ra: "Mẹ đưa sách truyện cho con đi, đến lượt dì chơi với con rồi."

Khương Ngôn Hân buồn cười đưa cuốn truyện tranh lúc trưa cho con. Nhóc con cầm sách, đung đưa chân vui vẻ, không quên chỉ đạo Trần Vãn: "Mommy, cho con sang chỗ dì ~"

Trần Vãn cười đặt con xuống giường, xỏ giày cho bé rồi mới bế xuống đất.

Vừa chạm đất, nhóc con đã chạy lạch bạch sang chỗ Tần Kha, ôm chân cô làm nũng: "Dì ơi, trưa nay mẹ kể chuyện cho con rồi, con muốn nghe lại lần nữa cơ."

Bé vừa nói vừa giơ một ngón tay lên, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn Tần Kha.

Tần Kha làm sao nỡ từ chối cục cưng đáng yêu này. Cô đang rảnh rỗi buồn chán, có bé con bên cạnh tâm trạng cũng tốt hơn. Cô đặt cốc nước xuống, bế bé vào lòng, dịu dàng hỏi: "Dương Dương muốn nghe chuyện gì nào?"

Nhóc con lật lật sách, chỉ vào hình chú heo con màu hồng: "Con muốn nghe chuyện heo con ạ."

Nói xong còn dụi đầu vào người Tần Kha nũng nịu.

"Được rồi, chúng ta kể chuyện heo con nhé." Tần Kha xoa đầu bé, bắt đầu kể chuyện.

Bên kia, thấy con gái sang chơi với dì, Khương Ngôn Hân rảnh rỗi không có việc gì làm, liền quay sang nhìn Trần Vãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!