Trên đường trở về, Tần Kha nói với Trần Vãn: "Nếu có thể chọn lựa, tôi cá là họ sẽ chọn quay lại cuộc sống trước kia. Đến việc thi đại học vốn đáng sợ cũng trở thành niềm hạnh phúc đối với họ."
"Đúng vậy, tiếc là không biết bao giờ tận thế mới kết thúc. Dương Dương nhà tôi còn chưa được thấy nhiều loài động vật, chưa kịp đi nhà trẻ đã gặp phải cảnh này." Trần Vãn thở dài. Con gái cô đáng yêu như vậy, lẽ ra phải được hưởng những điều tốt đẹp nhất, thế mà thế giới bỗng chốc đảo lộn.
"Không sao đâu, chúng ta có ba người mà, có thể thay phiên nhau dạy Dương Dương." Tần Kha suy nghĩ một chút rồi nói.
Trần Vãn phì cười: "Thế thì con bé khổ quá, vốn là chơi cùng, giờ lại thành có thêm ba cô giáo."
Hai người cười nói vui vẻ bước lên xe dã ngoại. Trần Vãn về ghế lái, tập trung tinh thần gọi hệ thống.
Hệ thống nhận lệnh, bắt đầu quét các vật liệu cần thiết: "Đã quét xong. Hiện tại đã thu thập đủ 1000 viên tinh hạch zombie cấp 1, 10 xe tải hạng nặng và 100 xe ô tô con. Có tiến hành nâng cấp ngay không?"
Trần Vãn lập tức ra lệnh "Có". Hệ thống thông báo: "Xe dã ngoại bắt đầu nâng cấp, thời gian dự kiến 10 tiếng. Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi. Trong thời gian này xe không thể di chuyển, các chức năng bên trong xe vẫn hoạt động bình thường."
Đến lúc này Trần Vãn mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Tần Kha đã đi tắm, cô ngồi xuống ghế sofa nghỉ ngơi một lát.
Nhóc con đang ôm chú bò sữa ngồi trong lòng Khương Ngôn Hân nghe kể chuyện. Thấy Mommy nhìn mình, bé đung đưa đôi chân ngắn, muốn sà vào lòng Mommy nhưng thấy người Mommy bẩn nên lại thôi.
Khương Ngôn Hân nhận ra ý đồ của con gái, cười nhẹ đặt sách xuống, nhéo tay bé: "Con còn muốn nghe chuyện không? Hay là chơi với Mommy một lát, lát nữa nghe tiếp?"
Nhóc con gật đầu lia lịa, cười tít mắt với Trần Vãn: "Mommy ~"
Trần Vãn nghe giọng làm nũng ngọt xớt của con gái mà lòng mềm nhũn, cười hỏi: "Tiểu yêu tinh muốn ôm à?"
"Vâng ạ, Mommy tắm xong rồi ôm con và mẹ nhé." Nhóc con vỗ hai bàn tay nhỏ vào nhau, dặn dò Trần Vãn.
Bé tinh mắt lắm, thấy Mommy không chỉ thích ôm bé mà còn thích ôm mẹ nữa. Bé chắc chắn luôn, vì bé thấy Mommy ôm mẹ mấy lần rồi!
Khương Ngôn Hân không ngờ con gái lại nói vậy, thầm khen ngợi bé trong lòng: Không hổ là bảo bối của mẹ. Cô ngước mắt nhìn Trần Vãn, không định buông tha dễ dàng, nháy mắt đầy ẩn ý với chị ấy. Đôi mắt trong veo thường ngày giờ ánh lên tia tinh nghịch.
"Nghe thấy chưa? Bảo bối bảo chị tắm xong thì ôm hai mẹ con chơi đấy." Nói đến chữ "chơi", tai Khương Ngôn Hân cũng hơi nóng lên, cảm thấy có chút kỳ kỳ.
Trần Vãn như ngồi trên đống lửa, bị Khương Ngôn Hân nhìn đến mức trán sắp toát mồ hôi. Lúc nãy đi lái xe tải cô cũng không căng thẳng thế này.
Thấy ánh mắt của cả hai mẹ con đều dồn vào mình, Trần Vãn đành gượng gạo đáp: "Nghe rồi, lát nữa chị sẽ tắm rửa sạch sẽ."
Giọng Trần Vãn càng nói càng nhỏ, cuối cùng không dám nhìn Khương Ngôn Hân nữa. "Chị hơi khát, đi rót cốc nước uống đây."
Nói xong, cô vội vàng chuồn khỏi ghế sofa, quay lưng về phía hai mẹ con để rót nước.
Khương Ngôn Hân biết Trần Vãn xấu hổ, bèn ôm con gái hôn chùn chụt hai cái. Nhóc con đang ngơ ngác không biết mình làm gì tốt mà được thưởng, được mẹ hôn thì vui vẻ dụi đầu vào lòng mẹ làm nũng.
Khương Ngôn Hân nhìn bóng lưng Trần Vãn đang đứng uống nước bên tủ bát, cười nói: "Bà xã, em cũng khát, rót cho em cốc nước với."
Nhóc con nghe thấy mẹ muốn uống nước, cũng hùa theo: "Con cũng muốn uống nữa."
Sống lưng Trần Vãn cứng đờ vì tiếng "bà xã" ngọt ngào, sau đó lại nghe thấy giọng sữa của nhóc con, cô dịu dàng đáp: "Được rồi, để Mommy rót cho hai mẹ con."
Trần Vãn rót nước ấm vào cốc cho Khương Ngôn Hân và nhóc con, rồi mang ra bàn ăn.
Vừa đặt cốc nước xuống trước mặt Khương Ngôn Hân, cô ấy liền cầm lấy, cười tươi rói nhìn Trần Vãn: "Cảm ơn bà xã."
Nhóc con nhìn mẹ rồi nhìn Mommy, bắt chước giọng điệu của mẹ, bưng cốc nước nhỏ của mình lên: "Cảm ơn Mommy ~"
Trần Vãn vốn đang bối rối vì cách gọi của Khương Ngôn Hân, nghe thấy giọng điệu nũng nịu của con gái thì không nhịn được cười.
Thấy Mommy cười với mình, nhóc con lắc lư cái đầu nhỏ, tung chiêu nịnh nọt: "Mommy ơi, nước ngon quá."
Trần Vãn cười nhéo má con: "Cái đồ dẻo mỏ này, nước lọc thì có gì mà ngon? Chỉ được cái khéo nịnh thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!