Trần Vãn tỉnh lại thì thấy Khương Ngôn Hân và nhóc con vẫn chưa dậy. Cô nhìn sang khu bàn ăn, Tần Kha cũng đang ngủ say.
Có được chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, Trần Vãn buồn chán lôi mấy cuốn sách Khương Ngôn Hân chọn lúc trước ra đọc. Cô cầm cuốn "Xuyên thành Tra A trong văn vườn trường", không ngờ càng đọc càng cuốn, đến mức Khương Ngôn Hân tỉnh dậy lúc nào cũng không hay.
Khương Ngôn Hân thấy con gái vẫn ngủ, còn Trần Vãn thì đang chăm chú đọc sách. Cô cũng muốn đọc, nhưng lại lười cầm sách. Nghĩ ra một ý, mắt Khương Ngôn Hân sáng lên. Cô rón rén ngồi dậy, cẩn thận bế nhóc con đặt vào phía trong giường.
Trần Vãn đang đọc đến đoạn gay cấn, chỉ liếc thấy Khương Ngôn Hân động đậy chứ không để ý em ấy làm gì. Mãi đến khi bên cạnh có thêm một người, Trần Vãn mới giật mình quay sang. Lúc này, khuôn mặt Khương Ngôn Hân đã ở ngay sát mặt cô.
"Sao em cũng qua đây?" Cơ thể vốn linh hoạt của Trần Vãn bỗng trở nên cứng đờ. Cô không hiểu tại sao mình chẳng sợ zombie mà lại sợ Khương Ngôn Hân đến thế.
Thấy vẻ mặt đề phòng như gặp đại địch của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân phì cười, ghé sát vào cô hơn, thì thầm: "Sao em lại không thể qua đây chứ, bà xã?"
Tiếng "bà xã" ngọt xớt khiến tai Trần Vãn đỏ bừng. Hơi thở ấm nóng của Khương Ngôn Hân phả vào mặt khiến cô, một kẻ độc thân từ trong trứng nước, làm sao chịu nổi?
Trần Vãn căng thẳng đến mức quên cả việc mình tự xưng là "gái thẳng", nằm im thin thít không dám động đậy.
Thấy bộ dạng của cô, nụ cười trên môi Khương Ngôn Hân càng đậm. Cô tựa đầu vào vai Trần Vãn, cảm nhận rõ sự cứng ngắc của đối phương, cười nhẹ vỗ vai cô: "Em có phải hổ đâu mà chị căng thẳng thế? Thả lỏng vai ra chút đi, dựa thế này không thoải mái."
Khương Ngôn Hân cứ thế dựa hẳn vào vai Trần Vãn, khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp lại. Mỗi khi cô nói chuyện, hơi thở ấm áp lại phả vào cổ Trần Vãn, khiến cô cảm thấy cổ mình nóng rực, trong lòng ngứa ngáy lạ thường.
Nhưng Trần Vãn vẫn nghe lời, cố gắng thả lỏng cơ thể để Khương Ngôn Hân dựa thoải mái hơn, đồng thời không quên thanh minh: "Chị không căng thẳng, chỉ là nằm lâu nên người hơi cứng thôi."
Khóe môi Khương Ngôn Hân khẽ cong lên, cười đầy ẩn ý: "Thế à? Có cần em mát
-xa giúp chị không? Để thả lỏng cơ thể ấy mà."
Trần Vãn lắc đầu lia lịa: "Không cần, không cần đâu, thế này là được rồi, không làm phiền em."
Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn cười, giọng nói còn mềm mại hơn cả lúc kể chuyện cho nhóc con: "Phiền gì chứ, giúp bà xã của mình mát
-xa là chuyện nên làm mà."
Trần Vãn thầm kêu cứu mạng trong lòng, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Nhìn biểu cảm của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân không nhịn được nữa, gục đầu vào vai cô cười khúc khích.
Cười chán, cô chọc nhẹ vào má Trần Vãn: "Thôi không trêu chị nữa. Chị đọc đến đâu rồi? Cuốn này em chưa đọc, chị đọc lại cùng em nhé."
Tim Trần Vãn đập thình thịch, dè dặt hỏi: "Chị đọc xong rồi, hay là em tự đọc đi được không?"
Khương Ngôn Hân tắt nụ cười, lắc đầu: "Không được, cầm sách mỏi tay lắm. Chị cầm giúp em, chúng ta cùng đọc."
Bị từ chối, Trần Vãn đành ngoan ngoãn nghe lời, lật lại trang đầu tiên cùng Khương Ngôn Hân đọc.
Trái ngược với sự thoải mái của Khương Ngôn Hân, Trần Vãn không dám lơ là chút nào. Mang tiếng là đọc sách, nhưng Khương Ngôn Hân chốc chốc lại đổi tư thế trong lòng cô, thỉnh thoảng còn quay sang thảo luận tình tiết. Khoảng cách quá gần khiến mỗi lời nói của Khương Ngôn Hân đều mang theo hơi nóng phả vào cổ Trần Vãn, làm cô ngứa ngáy nhưng không dám né tránh.
Thấy vẻ mặt cam chịu của Trần Vãn, tâm trạng Khương Ngôn Hân cực kỳ tốt. Cô muốn thử xem giới hạn của Trần Vãn đối với mình đến đâu, bèn gác một tay lên cánh tay đang cầm sách của Trần Vãn, giọng nũng nịu: "Đọc hơi mỏi mắt rồi, chị nằm với em thêm một lát nữa đi."
Nói rồi cô dụi đầu vào ngực Trần Vãn, tìm một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại.
Trần Vãn mím môi nhìn người phụ nữ đang rúc trong lòng mình, đành nhắm mắt theo, giả vờ nghỉ ngơi.
Nhưng có một người sống sờ sờ trong lòng thì làm sao Trần Vãn coi như không có gì được? Tâm trí cô rối bời, lúc thì nhớ lại những nguy hiểm buổi sáng, lúc lại nghĩ đến cảm giác khác lạ khi Khương Ngôn Hân cọ vào người mình, rồi lại thấy hơi thở của người trong lòng nóng bỏng quá...
Cô lén nhìn Khương Ngôn Hân, thấy cô ấy đang ngủ rất ngon lành, thoải mái dựa vào mình, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng của cô.
Trần Vãn thở dài, lờ mờ cảm thấy có gì đó sai sai. Cô là gái thẳng cơ mà? Sao Khương Ngôn Hân dựa vào lòng thì cô lại có phản ứng kỳ lạ thế này?
Giật mình với suy nghĩ của bản thân, Trần Vãn vội vàng niệm thần chú "Tôi là gái thẳng" vài lần trong đầu để trấn an, dù chẳng có tác dụng mấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!