Trần Vãn thở dài, ánh mắt quét qua đám người một lượt: "Tôi có vài lời muốn nói, nói xong sẽ thả các người ra."
Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Tôi biết trong thời buổi này ai cũng muốn sống sót, đó là mong muốn chính đáng của mỗi người. Đây là lần thứ hai tôi cứu mọi người. Trong tận thế, cứu một người đồng nghĩa với việc bản thân phải gánh chịu rủi ro rất lớn, thậm chí là mất mạng. Tôi nói ra không phải để kể công hay bắt mọi người mang ơn, những lời sáo rỗng đó chẳng có tác dụng gì cả. Tôi chỉ hy vọng sau này mọi người đừng đâm sau lưng ân nhân cứu mạng mình nữa.
Dù sao người ta cũng đã đánh cược tính mạng để cứu các người."
Trần Vãn vừa nói vừa quan sát biểu cảm của từng người. Mọi người đã dần bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn. Nghe những lời của Trần Vãn, nhóm Vương Hưng đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Họ thực sự đã được cô cứu mạng hai lần, vậy mà vừa rồi ở sảnh tầng một, họ lại hùa theo đám người xấu để hãm hại cô.
Thấy họ im lặng cúi đầu, Trần Vãn nói tiếp: "Được rồi, tôi chỉ nói vậy thôi. Mọi người tự bảo trọng."
Nói xong, Trần Vãn không quan tâm đến phản ứng của họ nữa, quay người thu gom những khẩu súng giả của đám người kia, khóa chốt an toàn rồi cho tất cả vào áo khoác, buộc lại thành một cái túi đeo lên vai.
Thấy Trần Vãn nhường đường, nhóm Vương Hưng nhìn nhau lúng túng. Họ vừa trải qua ranh giới sinh tử, lại nhận ra hành động trước đó của mình thật tồi tệ, nhất thời đứng chôn chân tại chỗ không biết làm sao. Mấy gã Alpha đỏ mặt tía tai, mãi không nhấc nổi bước chân.
Cuối cùng, Vương Hưng nhìn ba người còn lại, thấy họ cũng xấu hổ như mình, bèn cắn răng bước tới nói với Trần Vãn: "Chuyện đó... cô nói đúng lắm. Trước đây là chúng tôi sai, xin lỗi cô."
Thái độ của hắn rất thành khẩn, không hề có ý qua loa lấy lệ.
Trần Vãn lắc đầu: "Giờ nói những chuyện này cũng vô ích."
Thấy Trần Vãn bình thản như vậy, Vương Hưng càng thêm xấu hổ. Không chỉ chuyện ở sảnh tầng một, mà trước đó khi rời khỏi bệnh viện, họ còn dùng đạo đức để ép buộc cô. Chỉ nghĩ lại thôi cũng đủ thấy mất mặt.
"À, có việc gì cần chúng tôi giúp một tay không?" Vương Hưng nghĩ bụng làm được gì thì làm để chuộc lỗi, dù sao người ta cũng vừa cứu mạng đám vô ơn bọn họ một lần nữa.
Trần Vãn không ngờ Vương Hưng lại đề nghị như vậy. Cô ngẩng lên, đúng là cô đang cần người giúp thật. "Cũng có đấy. Tôi và vợ tôi đến đây để tìm vũ khí. Lát nữa nếu tìm được, các anh giúp chuyển ra xe dã ngoại cho tôi nhé. Xe tôi đỗ ngay cổng chính đồn cảnh sát, dễ thấy lắm."
Nghe thấy mình có thể giúp ích, Vương Hưng thấy nhẹ lòng hơn hẳn, vội gật đầu lia lịa: "Được được, cô yên tâm, chúng tôi sẽ giúp cô chuyển hết."
Ba người kia cũng nhao nhao hưởng ứng.
Trần Vãn không muốn lãng phí thời gian. Thấy Tần Kha vẫn đang nhìn con zombie trong phòng và khóc không ngừng, cô nghĩ nên để Tần Kha tự mình giải tỏa cảm xúc một lúc, bèn dẫn nhóm Vương Hưng đi tìm kho vũ khí của đồn cảnh sát.
Tầng hai và tầng ba nơi họ bị giam giữ đều không có vũ khí. Trần Vãn dẫn mọi người lên tầng bốn kiểm tra. Một căn phòng có hai lớp khóa thu hút sự chú ý của cô. Trần Vãn dùng súng bắn nát ổ khóa, đạp tung cánh cửa sắt hai lớp kiên cố.
Quả nhiên, bên trong chính là kho vũ khí. Cửa trước đã bị bọn giả danh cảnh sát phá hỏng, ổ khóa cũ nát bét, thay vào đó là dây xích sắt và hai ổ khóa mới bên ngoài.
Trần Vãn nhìn lướt qua. Trong kho có 10 khẩu tiểu liên, 5 khẩu súng trường tự động, 2 khẩu súng trường bắn tỉa và khoảng sáu mươi khẩu súng lục các loại, cùng rất nhiều thùng đạn dược xếp chồng lên nhau.
Trần Vãn tính toán nhanh, để lại cho nhóm Vương Hưng 10 khẩu súng lục, 2 khẩu tiểu liên và một khẩu súng trường tự động. Số còn lại cô định cất hết vào không gian nén trên xe. Không gian đó an toàn tuyệt đối, để vũ khí ở đó không lo bị cướp hay hư hỏng. Càng về sau, những thứ này càng quý giá, lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
"Tôi đã chọn ra một ít vũ khí cho các anh. Lúc nãy vào tôi thấy trong sân có một chiếc xe cảnh sát cỡ trung và hai chiếc xe con, chắc đủ chỗ cho mười mấy người các anh." Trần Vãn vừa phân loại vũ khí vừa nói.
"Mười mấy người?" Nhóm Vương Hưng ngạc nhiên. Họ chỉ còn lại sáu người, đâu ra mười mấy người?
Trần Vãn nhìn Vương Hưng giải thích: "Dưới lầu còn mười mấy Omega bị bọn khốn kiếp kia bắt giữ. Các anh có biết căn cứ quân đội gần nhất ở đâu không? Tôi sẽ lái xe mở đường đưa các anh đến đó."
Nghe tin Trần Vãn sẽ hộ tống họ đến căn cứ, Vương Hưng vừa mừng vừa ngại: "Lúc nãy bọn giả danh cảnh sát đó cho chúng tôi nghe đài phát thanh để lấy lòng tin. Đài nói người dân ở các khu vực lân cận hãy đến sân vận động mới ở khu Tân Hà tập trung, quân đội đã thiết lập một căn cứ tạm thời ở đó."
Trần Vãn gật đầu: "Được rồi. Mau chuyển đồ đi. Các anh cũng mang theo ít đạn dược, coi như quà ra mắt khi đến căn cứ."
"Không thành vấn đề, anh em vào giúp một tay nào." Vương Hưng gọi ba người kia, rồi sực nhớ ra điều gì, ngước nhìn Trần Vãn: "À, cô đã cứu chúng tôi hai lần mà chúng tôi còn chưa biết tên cô. Có tiện nói không?"
Trần Vãn cười cười: "Tôi tên Trần Vãn."
Nói xong, cô cùng Khương Ngôn Hân bắt đầu khuân đồ. Khương Ngôn Hân ôm 4 khẩu súng trường tự động và 2 khẩu súng trường bắn tỉa, còn Trần Vãn thì bê hẳn hai thùng đạn lớn.
Phải biết đạn dược rất nặng, một thùng đạn như thế này Alpha bình thường bê một thùng đã thấy nặng, vậy mà Trần Vãn bê nhẹ nhàng hai thùng một lúc. Nếu không sợ che khuất tầm nhìn, cô còn định bê ba thùng.
Nhóm sáu người bắt đầu vận chuyển vũ khí xuống lầu. Đến tầng hai, thấy Tần Kha vẫn thẫn thờ nhìn những con zombie đang gào thét trong phòng, Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân: "Chúng ta qua xem sao, cô ấy cứ thế này mãi không ổn đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!