Chương 233: Phiên ngoại 5 (Hoàn toàn văn)

Lại một mùa xuân tươi đẹp nữa gõ cửa.

Trần Vãn và Khương Ngôn Hân dẫn đội ra ngoài tiêu diệt thây ma xung quanh Khu vực Số 1. Các đội viên ai nấy đều chiến đấu vô cùng anh dũng. Để rèn luyện kỹ năng thực chiến cho đội viên, Khương Ngôn Hân không để Zeus ra tay mà chỉ giữ nó bên cạnh để dự phòng cho những tình huống bất trắc.

Dũng mãnh xung phong đi đầu không ai khác chính là cô bé Trần Dương vừa tròn chín tuổi. Nhờ được sử dụng dị năng từ nhỏ, giới hạn tinh thần lực của Trần Dương thậm chí còn cao hơn nhiều so với những người lớn mang dị năng hệ tinh thần. Thêm vào đó, từ năm ba tuổi rưỡi, ngày nào cô bé cũng được tẩm bổ bằng tinh hạch nên thể trạng cực kỳ xuất sắc. Cả sức mạnh lẫn tốc độ đều nhanh nhạy hơn người thường gấp đôi.

Giờ đây, cô bé đã trở thành một "chiến thần" thực thụ trong tiểu đội săn giết thây ma và động vật biến dị.

Trần Dương sở hữu khả năng cảnh báo sớm bẩm sinh, luôn nhận biết rõ nguy hiểm sẽ ập đến từ hướng nào. Kết hợp với tinh thần lực có thể điều khiển đồ vật tấn công từ xa và kỹ năng cận chiến điêu luyện, chỉ trong chốc lát, quanh người Trần Dương đã ngổn ngang xác thây ma.

Lại có thêm hai con thây ma cao lớn không sợ chết lao thẳng về phía Trần Dương. Cô bé chẳng hề nao núng, ung dung dùng tinh thần lực nhổ bật một gốc cây cổ thụ gần đó, quật mạnh xuống người một con. Cùng lúc, cô vung chiếc rìu cứu hỏa lao về phía con còn lại.

Các chiêu thức cận chiến của cô bé đều do Trần Vãn và Tần Kha đích thân cầm tay chỉ việc. Thế nên động tác vô cùng dứt khoát, gọn gàng, không chút động tác thừa. Chỉ với một cú chém uy lực, nửa cái đầu của thây ma đã chực rớt xuống. Không chút do dự, thừa dịp con quái vật đang lảo đảo, Trần Dương vung rìu bổ thêm một nhát chí mạng. Thây ma ngã vật xuống đất.

Ở phía sau, Trần Vãn vừa dùng dị năng điều khiển thây ma đấu lại thây ma, vừa dõi theo những động tác lưu loát của con gái. Cô mỉm cười nói với Khương Ngôn Hân bên cạnh: "Không hổ là con gái chúng ta, Dương Dương cừ thật."

"Đương nhiên rồi. Đừng nói là trong đám trẻ con, ngay cả so với người lớn thì sức chiến đấu của Dương Dương nhà mình cũng thuộc hàng top đấy." Khương Ngôn Hân nhìn bóng lưng con gái, ánh mắt ngập tràn niềm tự hào.

Thấm thoắt, nhóm Trần Vãn đã đến Khu vực Số 1 được gần năm năm. Trong năm năm qua, dù nhân loại chưa thể hoàn toàn khôi phục lại thế giới đổ nát này, nhưng họ đã học được cách sinh tồn giữa môi trường khắc nghiệt. Dưới sức ép sinh tử, nền y tế và khoa học kỹ thuật đã có những bước tiến nhảy vọt thần tốc.

Lấy ví dụ như chiếc xe bọc thép mà nhóm Trần Vãn đang đi, nay đã được gắn thêm hệ thống phản lực. Khi gặp tình huống khẩn cấp, nhiên liệu dự trữ có thể giúp xe cất cánh bay trên không một đoạn thời gian. Hay như các loại cánh tay máy, chân giả thông minh cũng đã được nghiên cứu và chế tạo thành công.

Tiềm năng của con người vốn dĩ là vô hạn. Cộng thêm sự chèn ép khắc nghiệt từ thiên nhiên, giới tinh anh ở mọi ngành nghề đều dâng cao ý thức sinh tồn. Những thiết bị công nghệ cao này liên tiếp được phát minh ra chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, một số thậm chí đã được đưa vào sử dụng thực tế.

"Dương Dương, dọn dẹp gần xong rồi, chúng ta chuẩn bị rút quân thôi!" Trần Vãn cười tươi, vẫy tay gọi con gái.

Nữ chiến binh nhí vừa mới oai phong lẫm liệt giữa bầy thây ma bỗng chốc biến lại thành cô con gái bé bỏng, hớn hở chạy lon ton về phía mẹ và Mommy.

"Mommy ơi, ban nãy Mommy thấy con đánh thây ma có ngầu không?" Trần Dương ngước đôi mắt sáng rực nhìn Trần Vãn tranh công.

"Thấy chứ, Dương Dương nhà ta cừ nhất. Kỳ sát hạch ở trường lần này chắc chắn con lại đứng thứ nhất cho xem." Trần Vãn vừa cười đùa vừa lấy khăn giấy cẩn thận lau sạch bụi bẩn trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.

"Điều đó là hiển nhiên rồi ạ! Đám nhóc đó làm sao mà là đối thủ của con được." Trần Dương đắc ý vỗ ngực. Trẻ con trong căn cứ đa phần mới lên ba, lên bốn, thỉnh thoảng mới có vài đứa trạc tuổi Trần Dương nhưng đều là dân tị nạn mới chuyển đến sau này, cả thực lực lẫn kiến thức văn hóa đều kém xa cô bé.

Suy cho cùng, từ hồi mới năm, sáu tuổi, Trần Dương đã bị mẹ, Mommy và các dì ở nhà "tra tấn" bằng việc học toán sớm rồi cơ mà!

"Mommy ơi, đánh xong thây ma rồi mình còn nhiệm vụ nào khác không ạ? Nếu không có thì mình về sớm một chút đi, không thì Huyên Huyên cả ngày không thấy con, em ấy lại khóc nhè bây giờ." Trần Dương kéo kéo ống tay áo Trần Vãn nài nỉ.

"Được rồi, nghe theo con, chúng ta về sớm. Mà nhắc mới nhớ, sao con chẳng thèm quan tâm xem Lai Lai ở nhà có nhớ con không thế hả? Trong lòng chỉ có mỗi Huyên Huyên thôi, cái đồ thiên vị này." Trần Vãn bật cười trêu chọc con.

"Đâu có đâu ạ. Tại Huyên Huyên từ bé sức khỏe đã yếu, lại hay mít ướt. Còn Lai Lai thì khác, no cái bụng là lăn ra ngủ say sưa rồi." Trần Dương dở khóc dở cười "bóc phốt" cô em gái ruột.

Trần Vãn lắc đầu cười bất lực. Kể ra Dương Dương nói cũng chẳng sai. Cái cô nhóc tì háu ăn Lai Lai kia chỉ cần có người chơi cùng là vui vẻ cả ngày, chẳng bám người tí nào.

Sau khi thu thập hết tinh hạch của thây ma, cả đội lên xe bọc thép quay trở về Khu vực Số 1.

Năm năm trôi qua, diện tích Khu vực Số 1 ngày càng được mở rộng, cơ sở hạ tầng bên trong cũng được kiện toàn. Nơi đây không chỉ có các hầm trú ẩn khẩn cấp mà còn có hồ trữ nước ngọt, tháp quan sát cao vút, sân bay, kho vũ khí... Tất cả đều được xây dựng thần tốc để phục vụ đời sống và chiến đấu.

Chiếc xe bọc thép từ từ chạy qua ba lớp cổng kiên cố của Khu vực Số 1. Vừa về đến nơi, Trần Dương đã vội vàng chạy ào vào nhà, lật đật đi tắm rửa, sấy khô tóc, vơ vội chiếc áo khoác rồi tất tả chạy thẳng sang tòa nhà số 21.

Chưa kịp đi đến nơi, Trần Dương đã thấy một bóng hình nhỏ bé đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ ven đường. Đứng cạnh cô bé không ai khác chính là Tề Tĩnh.

"Dì ơi, sao hai người lại ra ngoài này đợi thế ạ?" Trần Dương ngạc nhiên gọi.

Tề Tĩnh mỉm cười nhìn cô nhóc đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế: "Huyên Huyên không chịu ở trong nhà, cứ nằng nặc đòi ra đây đón cháu về. Dì khuyên mãi không được đành phải dắt con bé ra."

Trần Dương vội vàng chạy tới. Thấy Trần Dương, mắt Huyên Huyên sáng rực lên, cất giọng nghèn nghẹt nũng nịu: "Chị Dương Dương~ Chị về rồi."

Nhìn bé con, lòng Trần Dương dâng lên một cỗ ấm áp, nhưng ngoài miệng vẫn cằn nhằn như bà cụ non: "Đã bảo em cứ ở nhà chờ chị là được rồi mà? Trời hôm nay gió lạnh thế này, đưa tay đây chị xem có bị cóng không nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!