Chương 232: Phiên ngoại 4

Khương Ngôn Hân vẫn còn đang ngái ngủ nên không thấy có gì bất thường. Nhưng Trần Vãn thì khác, cảm giác lúc này hệt như có một quả pháo hoa vừa được châm ngòi nổ tung trong lồng ngực cô, bay thẳng lên chín tầng mây.

Cả người Trần Vãn cứng đờ. Cảm giác nóng bừng bắt đầu từ hai vành tai, rồi nhanh chóng lan ra khắp hai má, cuối cùng là rần rần chạy khắp toàn thân.

Trần Vãn cố kìm nén sự ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng bừng. Cô vừa kinh ngạc vừa xấu hổ nhìn Khương Ngôn Hân, lí nhí hỏi: "Cô... cô hôn tôi làm gì?"

Khương Ngôn Hân lúc này vẫn đang lim dim rúc trong ngực Trần Vãn. Nghe câu hỏi ngốc nghếch ấy, cô khẽ cười, đáp lại tỉnh bơ: "Chị là vợ em mà, em hôn vợ mình thì còn phải xin phép chắc?"

Vừa dứt lời, Khương Ngôn Hân lại mơ màng rướn người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi Trần Vãn, rồi trượt xuống tìm kiếm đôi môi đang hé mở kia.

Trần Vãn hoàn toàn đông cứng, không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet. Cô cứ thế đỏ mặt tía tai để mặc Khương Ngôn Hân tự tung tự tác.

Hôn được một lúc, Khương Ngôn Hân nhận ra kỹ thuật của Trần Vãn hôm nay có phần vụng về, gượng gạo. Tâm trí cô dần tỉnh táo lại, nhớ ra mình đang ở thế giới trước kia của Trần Vãn. Khương Ngôn Hân hơi lùi lại một chút, đập vào mắt là khuôn mặt đỏ lựng như quả cà chua chín của người đối diện.

Khương Ngôn Hân mím môi, chớp chớp mắt, hắng giọng giải thích: "Thì... đều là gái thẳng với nhau cả mà, hôn một cái chắc chị cũng không để bụng đâu nhỉ?"

Vừa được giải thoát khỏi nụ hôn, Trần Vãn như người chết đuối vớ được cọc. Cô ba chân bốn cẳng chạy tót vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại. Đến tận lúc này, trái tim cô vẫn đang đánh trống liên hồi trong lồng ngực.

Trần Vãn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ gay gắt của mình trong gương. Những ngón tay cô bất giác sờ lên bờ môi vừa bị Khương Ngôn Hân "chiếm đoạt". Một cảm giác vừa ngượng ngùng, xấu hổ lại vừa len lỏi chút vui sướng kỳ lạ. Môi Khương Ngôn Hân thật mềm mại, nụ hôn ấy khiến cô cảm thấy... rất dễ chịu. Mà cô ấy còn gọi mình là "vợ" nữa chứ.

Nhận ra đầu óc mình lại đang trôi dạt về những suy nghĩ đen tối, Trần Vãn vội vã lắc đầu quầy quậy để xua tan. Đồng thời, cô liên tục niệm chú trong đầu: "Mình là gái thẳng, mình là gái thẳng, mình là gái thẳng..." Phải nhẩm đi nhẩm lại mười mấy lần, Trần Vãn mới tạm thời bình tĩnh lại.

Bên ngoài, Khương Ngôn Hân nhìn bóng lưng chạy trối chết của Trần Vãn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô biết thừa, dù ở thời không nào đi chăng nữa, chỉ cần gặp được cô, Trần Vãn chắc chắn sẽ rung động. Bằng chứng là lúc nãy, chẳng phải chị ấy vẫn ngoan ngoãn để mình hôn đó sao?

Trần Vãn ru rú trong nhà tắm suốt nửa tiếng đồng hồ. Phải làm công tác tư tưởng kỹ lưỡng lắm, cô mới dám lết xác ra ngoài.

Vừa bước ra thì đúng lúc đồ ăn và quần áo mua trên mạng được giao tới. Trần Vãn cùng Khương Ngôn Hân bắt tay vào phân loại, sắp xếp đồ dùng, thực phẩm.

Khương Ngôn Hân cầm một bộ đồ ngắn tay họa tiết thỏ trắng dễ thương lên, chuẩn bị thay cho nhóc con. Dù sao thì từ lúc tắm xong đến giờ bé vẫn đang ở truồng ngủ say sưa.

Trần Vãn thì cắm cúi sơ chế thịt thà, rau củ vừa mua, sau đó đem quả dưa hấu ngâm vào nước lạnh để làm mát.

Bây giờ, cứ nhìn thấy mặt Khương Ngôn Hân là Trần Vãn lại thấy nóng ran cả người. Cô quyết định "cố thủ" trong bếp, vừa chuẩn bị bữa tối, vừa để tránh mặt người kia cho đỡ ngại.

Nhưng Khương Ngôn Hân đâu dễ dàng buông tha. Đặt bộ đồ ngủ hình thỏ con lên giường cho nhóc con xong, cô liền đi thẳng vào bếp tìm Trần Vãn.

Khóe mắt Trần Vãn vừa bắt được bóng dáng Khương Ngôn Hân bước vào, sống lưng cô lập tức cứng đờ.

Nhìn bộ dạng căng thẳng của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân không nhịn được cười. Cô bước đến phía sau lưng Trần Vãn, vòng tay ôm eo cô, áp cằm lên vai Trần Vãn, lười biếng hỏi: "Tối nay nhà mình ăn món gì thế?"

Hai tai và hai má Trần Vãn đỏ lựng lên. Cô cố nén sự ngượng ngùng, hắng giọng đáp: "Tôi... tôi làm món tôm xào dưa leo, bò hầm cà chua, bắp xào hạt thông, với lại súp kem nấm."

Thấy Trần Vãn trả lời rành rọt như học sinh bị giáo viên kiểm tra bài cũ, Khương Ngôn Hân phì cười, cọ cọ má vào vai Trần Vãn, dịu dàng nói: "Chị căng thẳng làm gì thế? Sau này chúng ta còn phải cùng nhau chăm sóc con nữa mà, lúc nào cũng căng thẳng thế này thì sao được?"

"Tôi... tôi đâu có căng thẳng! Tôi làm việc năng suất nhất đội đấy nhé!" Trần Vãn theo phản xạ buột miệng phản bác để vớt vát chút thể diện.

Khương Ngôn Hân ôm chặt eo Trần Vãn, cười khúc khích: "Được rồi, được rồi, Trần Vãn của em lúc nào cũng là người giỏi nhất, chịu chưa?"

"Ừm." Trần Vãn ngoan ngoãn gật đầu, tai đỏ bừng, ấp úng nói tiếp: "Để tôi nấu ăn được rồi, cô ra ngoài chơi với Dương Dương đi. Cô cứ đứng đây... tôi dễ bị phân tâm lắm."

Khương Ngôn Hân lại vùi mặt vào vai Trần Vãn làm nũng: "Phân tâm gì chứ? Em đâu phải hổ cái ăn thịt người. Em ở lại phụ chị làm bò hầm cà chua với bắp xào hạt thông nhé."

Cả người Trần Vãn túa mồ hôi hột vì những cử chỉ thân mật của Khương Ngôn Hân. Cô thầm nghĩ, Khương Ngôn Hân lúc này còn đáng sợ hơn cả hổ c** ** chứ. Nếu đụng độ hổ thật ngoài đời, chắc gì cô đã hoảng loạn đến mức này.

Thấy Trần Vãn bị mình trêu chọc đến mức sắp "bốc khói", Khương Ngôn Hân quyết định tha cho cô nàng một lần. Cô buông vòng tay ra, bắt tay vào phụ Trần Vãn rửa thịt bò.

Trong phòng ngủ, nhóc con nằm trong chăn vừa mới tỉnh giấc. Đánh một giấc ngon lành suốt buổi chiều, giờ đây tinh thần bé vô cùng sảng khoái, cảm giác như có thể ăn hết cả một con bò.

Thấy bộ quần áo đặt sẵn trên giường, nhóc con dùng đôi bàn tay mũm mĩm với lấy. Mấy việc cỏn con như tự mặc quần áo, phân biệt mặt trái mặt phải, bé đều làm được tuốt luốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!