Trần Vãn vân vê vành tai đang nóng ran của mình, tự nhủ chắc do chưa quen thân với Khương Ngôn Hân nên mới thấy ngượng ngùng thế này. Cô đứng ngoài cửa phòng tắm, phải làm công tác tư tưởng mất một lúc lâu mới dám gõ cửa.
Rất nhanh, cánh cửa hé mở, một cánh tay trắng ngần, nõn nà vươn ra ngoài. Trần Vãn đỏ bừng tai, lúng túng đưa bộ quần áo sạch vào trong.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa đột ngột mở toang. Nhóc con hoàn toàn không hề khách sáo, dùng đôi tay nhỏ xíu kéo mạnh cửa ra một khoảng rộng, toét miệng cười với Trần Vãn: "Mommy nhìn con nè, người con toàn bọt xà phòng đáng yêu chưa?"
Thực tế là Trần Vãn chưa kịp nhìn thấy cái cục bông toàn bọt xà phòng kia thì đã "đứng hình" vì nhìn rõ mồn một cơ thể của Khương Ngôn Hân. Mặt cô lập tức đỏ lựng như quả cà chua chín, vội vã quay gót ba chân bốn cẳng chuồn mất dạng.
Nhóc con chưng hửng, ngước khuôn mặt nhỏ xíu lên nhìn mẹ, thắc mắc: "Mẹ ơi, sao Mommy không nhìn con? Con không đáng yêu sao?"
Khóe môi Khương Ngôn Hân khẽ nhếch lên, cô mỉm cười xoa đầu nhóc con: "Dương Dương của mẹ là đáng yêu nhất quả đất. Cục cưng hôm nay giỏi lắm."
Được mẹ khen, nhóc con sướng rơn, ôm chầm lấy chân Khương Ngôn Hân làm nũng, trét đầy bọt xà phòng lên người mẹ.
Trong khi đó, Trần Vãn đã ba chân bốn cẳng chạy tót về phòng mình. Đến tận lúc này, hai tai cô vẫn còn đỏ rực như rỉ máu. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Rõ ràng cả hai đều là gái thẳng mà, nhìn nhau một chút thì có chết ai đâu, cớ sao tim mình lại đập loạn cào cào thế này?
Trần Vãn vỗ vỗ vào mặt, tự an ủi rằng chắc do đã lâu không tiếp xúc với người ngoài nên mới trở nên nhát cáy như vậy.
Mất một lúc lâu để lấy lại sắc mặt bình thường, Trần Vãn mới bắt đầu hì hục thay ga giường, vỏ chăn, vì dù sao cô cũng đã lâu không về nhà.
Sau khi dọn dẹp xong phòng ngủ chính, cô chuyển sang dọn phòng ngủ cho khách, định bụng để Khương Ngôn Hân và nhóc con ngủ ở đó.
Khương Ngôn Hân thay xong chiếc váy ngủ, sấy tóc cho mình và nhóc con, rồi dùng khăn tắm quấn kín bé con bế ra ngoài. Cô thản nhiên đi thẳng vào phòng ngủ chính của Trần Vãn, ngồi xuống mép giường và đặt nhóc con xuống chiếc giường êm ái.
Vì quần áo mới mua chưa giao tới, nhóc con lúc này chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, bên trong tr*n tr**ng như nhộng. Ấy thế mà bé chẳng hề ngượng ngùng, đôi chân ngắn ngủn thoăn thoắt bò trên giường, rất nhanh đã sán đến bên Trần Vãn. Bé cọ cọ vào cánh tay Trần Vãn làm nũng: "Mommy nhìn con nè, con tắm thơm tho rồi đó."
Khương Ngôn Hân cầm chiếc khăn tắm đắp lại cho nhóc con, nhắc nhở: "Tìm Mommy chơi thì cũng phải quấn kỹ khăn tắm vào, kẻo lát nữa lại cảm lạnh bây giờ."
Trần Vãn quả thực không thể cưỡng lại sự nhiệt tình của cục bông nhỏ này. Cô đưa tay nhéo nhẹ má bé, cười tươi: "Ừm, tắm sạch sẽ quá, da mặt cũng mịn màng hơn hẳn."
"Hehe~" Nhóc con được khen lại càng cọ quậy hăng hơn, rúc vào lòng Trần Vãn làm nũng hệt như một chú mèo con.
Chơi đùa một lúc, nhóc con thực sự bắt đầu buồn ngủ. Bé dụi dụi mắt trong lòng Trần Vãn, lí nhí: "Mommy ơi, con muốn đi ngủ. Con muốn có gối êm, Mommy và mẹ ngủ cùng con được không?"
Vốn định bảo Khương Ngôn Hân bế nhóc con sang phòng cho khách ngủ, nhưng nhìn "cục bông" trắng trẻo đang rúc trong lòng mình, lời từ chối cứ nghẹn lại ở cổ họng Trần Vãn. Thôi thì, ngủ ở phòng mình một đêm cũng có sao đâu. Ngủ thì ngủ vậy.
"Được rồi, cái gối nhỏ của con chưa giao tới, dùng tạm cái gối này xem có êm không nhé." Trần Vãn bế nhóc con đặt vào giữa giường, tìm một chiếc gối thấp vừa phải cho bé kê đầu, rồi cẩn thận đắp chăn lại.
Nhóc con vỗ vỗ hai chỗ trống bên cạnh, nhìn Khương Ngôn Hân rồi lại nhìn Trần Vãn, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện: "Mẹ, Mommy, hai người cũng nằm xuống đi, ngủ chung với con nào."
Khương Ngôn Hân mỉm cười dịu dàng, rướn người hôn nhẹ lên trán nhóc con rồi nằm xuống bên cạnh ngắm nhìn bé. Chiếc dây áo ngủ mỏng manh trễ nải buông thõng xuống vai, nhưng Khương Ngôn Hân dường như chẳng hề bận tâm. Cô cứ thế dịu dàng vỗ về chiếc bụng nhỏ xíu của nhóc con, dỗ dành bé vào giấc ngủ.
Nhìn làn da trắng ngần, hờ hững sau lớp váy ngủ của Khương Ngôn Hân, Trần Vãn chẳng biết giấu ánh mắt đi đâu, cuối cùng đành dán mắt nhìn chằm chằm vào nhóc con.
Nhóc con đang nhắm mắt nhưng dường như vẫn cảm nhận được, he hé mắt nhìn Mommy, thắc mắc: "Mommy nhìn con chằm chằm làm gì thế?"
Trần Vãn hắng giọng, ngượng ngùng gãi gãi mặt, thanh minh: "Không có gì đâu, con ngủ nhanh đi, Mommy không nhìn con nữa."
Nói thì nói vậy, không nhìn nhóc con thì ánh mắt cô lại bất giác hướng về phía Khương Ngôn Hân. Cuối cùng, Trần Vãn đành nằm ngửa mặt lên trần nhà, cố gắng dẹp bớt những suy nghĩ rối ren trong đầu.
Khương Ngôn Hân cố nhịn cười trước những phản ứng ngốc nghếch, kỳ quặc của Trần Vãn. Hồi ở mạt thế, người này đâu có thế này. Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô đã chủ động ngồi hẳn lên đùi Trần Vãn, thế mà người ta còn dõng dạc tự xưng là gái thẳng cơ đấy. Mặc dù cái sự "thẳng" đó cũng chẳng duy trì được mấy ngày, nhưng xem ra tình hình hiện tại cũng không có gì đáng lo ngại.
Nhóc con thực sự đã mệt nhoài, Khương Ngôn Hân chẳng phải tốn nhiều công sức dỗ dành, chỉ mươi phút sau bé đã chìm vào giấc ngủ say sưa.
Thấy nhóc con đã ngủ, Trần Vãn hai tai đỏ bừng, rón rén bước xuống giường, vơ vội bộ đồ ngủ rồi chuồn thẳng vào nhà tắm.
Khóe môi Khương Ngôn Hân khẽ nhếch lên. Cái dáng vẻ luống cuống, hoảng loạn của Trần Vãn trông đáng yêu làm sao.
Trong nhà tắm, Trần Vãn vặn vòi sen, cố tình xả nước thật mạnh để mong gột rửa sự bối rối, đồng thời tự trấn an bản thân: Hai người đều là gái thẳng cơ mà, có gì đâu phải sợ! Khương Ngôn Hân chỉ hớ hênh chút xíu, cớ sao mình lại phản ứng thái quá như vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!