Chương 229: Phiên ngoại 1

***

Lưu ý: Thời điểm Khương Ngôn Hân và nhóc con xuyên không đến thế giới của Trần Vãn là khi nhóc con được 4 tuổi rưỡi. Mọi người có thể coi Thế giới song song này là một câu chuyện nhỏ độc lập, không ảnh hưởng đến mạch truyện chính nhé.

***

"Đội trưởng Trần, nửa tháng nghỉ phép này cô định làm gì? Có muốn đi du lịch biển cùng tụi này không?" Trương Thiến vừa kéo vali vừa hỏi.

"Tôi không đi đâu. Suốt thời gian qua huấn luyện rồi làm nhiệm vụ quần quật không nghỉ ngơi, giờ tôi chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật đã thôi. À, nhắc mới nhớ, ba tháng qua tôi chưa nghỉ ngày nào, lần này gom hết phép lại luôn, nên tính ra tôi được nghỉ hẳn một tháng tròn." Trần Vãn mỉm cười đáp.

"Đội trưởng Trần, cô chơi vậy không đẹp nha! Đã hứa đồng cam cộng khổ mà? Sao nỡ lòng nào bỏ rơi tụi này để tận hưởng kỳ nghỉ dài thế?" Trương Thiến nhìn Trần Vãn với ánh mắt đầy ghen tị.

Trần Vãn nhướng mày, đáp trả: "Ai bảo bình thường mấy cô hơi tí là xin nghỉ. Tôi cứ tích cóp lại hết, giờ nghỉ một lèo cho sướng."

"Xì, chẳng qua là tại chị không có bạn trai, nghỉ lễ cũng chỉ là 'cẩu độc thân' thôi." Hà Miêu, cô gái với mái tóc ngắn ngang vai, chọc ngoáy.

Cả ba đều là thành viên trong đội đặc nhiệm do Trần Vãn làm đội trưởng. Vì ngày thường quan hệ rất thân thiết nên họ thường xuyên trêu chọc, đùa giỡn nhau như vậy.

"Cơ mà nhắc chuyện này tôi mới tò mò nha. Đội trưởng Trần, cô nghĩ người đàn ông thế nào mới xứng tầm với cô?" Trương Thiến nổi máu bà tám.

"Chuyện đó tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Chẳng có chút hứng thú nào. Mà đâu chỉ đàn ông, ngay cả phụ nữ tôi cũng không có hứng thú nốt." Trần Vãn bật cười, thong thả trả lời. Nhà cô ở ngay thành phố Giang Xuyên nên cô chỉ mang theo một chiếc balo đơn giản, không cồng kềnh hành lý như hai cô bạn.

"Đội trưởng Trần, mai mốt nếu có người nào thu phục được cô, tôi phải đến chiêm ngưỡng dung nhan người đó mới được. Thật luôn, với cái tính cách vô dục vô cầu, giơ tay chắp bái là có thể thành Phật ngay tại chỗ như cô, ai mà đủ sức khiến cô động lòng phàm chứ?" Trương Thiến cười trêu.

"Chắc thế. Tôi cũng nghĩ trên đời này chẳng có ai có khả năng 'thả thính' tôi đâu. Độc thân sướng muốn chết, thích gì làm nấy, đâu có giống mấy người, ngày nào cũng lo hẹn hò, mua sắm. Thấy chưa, giờ thì nghỉ phép cạn kiệt rồi, đâu có giống tôi được nằm ườn trên giường cả tháng trời." Trần Vãn vuốt nhẹ mái tóc dài, đắc ý chọc tức hai cô bạn. "Ôi chao, nghỉ nhiều quá cũng không biết làm gì cho hết ngày nữa."

"Đội trưởng Trần, cô đúng là chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác! Tụi này ra bắt xe đi sân bay đây, ở lại chỉ tổ rước thêm bực bội." Trương Thiến và Hà Miêu mếu máo, nghĩ đến cảnh ngày nghỉ của mình chỉ bằng một nửa của Trần Vãn là muốn khóc ròng.

"Thôi được rồi, không trêu nữa. Nhớ tập trung đúng ngày đấy nhé." Trần Vãn ném thêm một "nhát dao" cuối cùng rồi thong dong đi về phía bến tàu điện ngầm.

Lâu lắm rồi không được đi dạo thảnh thơi, cô không muốn bắt taxi về nhà ngay mà định đi tàu điện đến trung tâm thương mại dạo vài vòng. Đôi khi, cô rất tận hưởng sự cô đơn, tĩnh lặng này.

Vừa bước ra khỏi bến tàu điện ngầm đông đúc, Trần Vãn bắt gặp một người phụ nữ trẻ, nhan sắc mặn mà đang bế một bé gái khoảng bốn tuổi trên tay. Người phụ nữ trông có vẻ đang lúng túng hỏi han nhân viên trạm tàu điện ngầm điều gì đó, xung quanh có năm sáu người hiếu kỳ đứng xem.

Trần Vãn vốn không phải người thích hóng hớt, cô chỉ liếc nhìn qua, thầm khen người phụ nữ trông khá xinh đẹp, cô bé con cũng rất đáng yêu. Ngoài ra thì chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Cô quay gót định đi đổi chuyến tàu khác để đến khu mua sắm, bỗng nghe một tiếng "Mommy" ngọng nghịu vang lên.

Trần Vãn hơi khựng lại, bụng bảo dạ chắc chắn không phải gọi mình, thế là tiếp tục bước đi. Ngay giây tiếp theo, cô cảm thấy có một cục bông mềm xèo lao tới ôm chặt lấy chân mình. Nếu không nhờ kịp liếc mắt thấy đó là một đứa bé, với bản năng của một đặc nhiệm, cô đã tung chân đá bay người đó ra xa rồi.

Cố nén xúc động muốn tung cước, Trần Vãn cúi xuống nhìn "cục bông" đang ôm chặt đùi mình, ôn tồn hỏi: "Nhóc con, con ôm chân cô làm gì thế? Chúng ta đâu có quen nhau."

Nhóc con ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt to tròn đỏ hoe ngấn nước nhìn chằm chằm Trần Vãn. Cô chợt nhận ra đây chính là cô bé con của người phụ nữ ban nãy. Sao tự dưng lại chạy ra ôm mình thế này?

Gương mặt nhóc con nhăn nhó, lại rơi thêm vài giọt nước mắt, áp má vào đùi Trần Vãn, nức nở: "Mommy, con không phải nhóc con, con là Dương Dương mà! Mommy không cần con và mẹ nữa sao?"

Trần Vãn nghe nhóc con gọi mà đầu óc quay cuồng, chữ được chữ mất. Gọi Mommy á? Mommy từ đâu ra vậy?

Ban đầu Trần Vãn còn tưởng nhóc con đang gọi ai đó đứng gần mình, nhưng nhìn kỹ lại mới chắc chắn là nhóc con đang gọi mình.

Cái này đâu có thể nhận vơ được! Trần Vãn vội vã ngồi xổm xuống, thấy nhóc con khóc đến đáng thương, cô rút khăn giấy trong túi ra lau mặt cho bé, kiên nhẫn giải thích: "Nhóc con à, hai cô cháu mình hôm nay mới gặp nhau lần đầu mà, sao con lại gọi cô là Mommy được, nha?"

Nhóc con sụt sịt mũi, lý sự: "Cô chính là Mommy của con mà. Huhu, Mommy lại muốn bỏ rơi con sao?"

"Cô không có bỏ rơi ai cả. Nhóc con nhìn kỹ lại xem có phải con nhận nhầm người rồi không?" Trần Vãn lau những giọt nước mắt trên mặt nhóc con, kiên nhẫn bảo bé nhìn kỹ lại.

Nhóc con lắc đầu nguầy nguậy, mở to mắt nhìn Trần Vãn quả quyết: "Cô chính là Mommy của con!"

Trần Vãn bó tay. Nói lý lẽ với trẻ con là điều bất khả thi, đành phải nhờ mẹ bé giải quyết vậy. Cô ngước nhìn người phụ nữ lúc nãy, và ngạc nhiên chưa, nét mặt người đó cũng y chang đứa trẻ, đang dùng ánh mắt nhìn "tra nữ" để nhìn cô.

Chính Trần Vãn lúc này cũng bắt đầu hoài nghi bản thân mình là "tra nữ" thứ thiệt. Cô hắng giọng, lúng túng lên tiếng: "À... thưa cô, hình như con gái cô nhận nhầm người rồi. Tôi và hai người không quen biết nhau, phiền cô dắt bé đi giúp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!