Đám người trong đại sảnh không dám lớn tiếng ồn ào nữa, nhưng ai nấy đều bắt đầu tụ tập về phía Trương Cường, ung dung chờ xem trò cười của gia đình ba người này. Dù sao Khương Ngôn Hân cũng quá xinh đẹp, ai mà chẳng muốn được chia một chén canh.
Trương Cường thấy mọi người đều đã vây quanh, hài lòng gật đầu, hất hàm nói với Trần Vãn một cách qua loa: "Nghĩ kỹ chưa? Để vợ mày đi theo tao, sau này mày không cần phải ra ngoài tìm kiếm vật tư nữa. Tao bảo đảm mày mỗi ngày đều được ở đây sống sung sướng."
Như sực nhớ ra điều gì, Trương Cường quay sang nói với Khương Ngôn Hân: "Alpha của cô đã nhường cô cho tôi rồi. Tôi là người không thích ép buộc ai cả, chỉ có điều từ chỗ này bước ra ngoài chưa đầy mười phút, cô và con gái chắc chắn sẽ thành lương khô cho đám zombie. Khương Ngôn Hân, cô là người thông minh, mạng sống của mình và con gái, cô hãy suy nghĩ cho kỹ đi."
"Anh Cường, tôi... tôi có chuyện muốn nói." Trần Vãn run rẩy mở miệng, mồ hôi lạnh trên trán túa ra như suối.
"Chuyện gì, nói đi." Trương Cường chẳng buồn nói chuyện với Trần Vãn, trong mắt hắn, cô chỉ là một đống rác rưởi vô dụng.
"Tôi muốn đưa mẹ con cô ấy đi cùng. Nếu thực sự không đi nổi, chúng tôi sẽ quay lại. Đến lúc đó Ngôn Hân cũng không thể trách tôi đem cô ấy nhường cho anh được."
Trần Vãn bày ra bộ dạng khúm núm, nhu nhược. Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh đều cười ồ lên.
"Trần Vãn, mày điên rồi à? Nửa đêm nửa hôm ra ngoài làm điểm tâm cho zombie hả? Cười chết tao mất." Gã đầu trọc cười nghiêng ngả, ôm bụng như sắp đứt hơi.
Tên tóc xanh cũng hùa theo: "Cái loại gà mờ yếu nhớt như mày thì bảo vệ được ai? Tốt nhất là mau giao vợ mày cho anh Cường đi, nói nhảm nhiều làm gì." Nói đoạn, hắn định lao tới động thủ với Trần Vãn.
Trần Vãn vội vàng lùi lại hai bước, ngồi thụp xuống ôm đầu. Trương Cường nhìn bộ dạng sợ sệt của cô mà bật cười, phất tay ra hiệu cho tên tóc xanh dừng lại.
"Mày muốn bảo vệ mẹ con cô ta ra khỏi đây à? Có chút thú vị đấy. Tao đã nói rồi, tao không thích ép buộc người khác, tao muốn cô ta phải cam tâm tình nguyện leo lên giường tao."
Trương Cường nhấp một ngụm trà, cười nhạt nhìn Trần Vãn đang ngồi xổm dưới đất, giọng điệu thong thả nhưng đầy vẻ châm chọc: "Được, tao cho chúng mày đi. Không chỉ cho đi, tao còn tặng mày một cái búa. Tao muốn để vợ mày thấy rõ mày là loại người gì. Cho dù có cầm vũ khí trong tay, mày cũng chỉ là một kẻ hèn nhát vô dụng mà thôi."
"Anh Cường, sao lại đưa vũ khí cho nó?" Gã đầu trọc nghe tin Khương Ngôn Hân sắp đi thì có vẻ sốt ruột, hắn vẫn còn đang mơ tưởng đến việc được "chơi" ké Khương Ngôn Hân.
Ánh mắt sắc lẹm của Trương Cường quét qua, gã đầu trọc lập tức ngậm miệng, không dám ho he thêm lời nào.
"Sợ cái gì?" Trương Cường rõ ràng chẳng coi Trần Vãn ra gì, ngược lại còn xem chuyện này như một trò tiêu khiển giải buồn. Hắn nói tiếp: "Nhưng tao cũng có điều kiện. Nếu bây giờ mày đồng ý giao Khương Ngôn Hân cho tao, tao sẽ trực tiếp đưa cô ấy về phòng ngủ. Còn nếu lát nữa mày sợ quá mà quay lại, thì mày phải tự tay bế Khương Ngôn Hân đặt lên giường tao."
Trần Vãn lúc này mới miễn cưỡng chống tay đứng dậy, nhưng chưa đứng vững đã lại bủn rủn chân quỳ sụp xuống đất.
Đám người xung quanh nhìn bộ dạng thảm hại của cô liền cười rộ lên khoái trá.
"Nhìn cái dạng sợ chết khiếp của nó kìa, chưa ra khỏi cửa chân đã mềm nhũn rồi, cười chết mất." Gã đầu trọc cười đến chảy cả nước mắt, không hiểu Trần Vãn lấy đâu ra gan mà dám ra điều kiện với Trương Cường.
"Đúng đấy, tao thấy mày nên trực tiếp bế Khương Ngôn Hân vào phòng anh Cường luôn cho nhanh." Tên tóc xanh châm chọc thêm vào.
"Mày đánh giá cao nó quá rồi, nhìn cái tướng gà rù kia, liệu có bế nổi Khương Ngôn Hân không?" Một gã Beta tên Đông Tử bĩu môi khinh miệt.
Chỉ có mấy nữ Alpha đứng bên cạnh là im lặng, không hùa theo đám nam Alpha ném đá xuống giếng. Nếu sức lực của họ không ngang ngửa đám nam Beta, thì có lẽ bây giờ họ cũng chỉ là món đồ chơi mặc người ta chà đạp.
Trần Vãn làm như không nghe thấy những lời chế giễu xung quanh, lắp bắp nói: "Cảm ơn anh Cường, cảm ơn anh Cường. Vậy tôi cầm búa là có thể đưa mẹ con cô ấy đi rồi phải không?"
"Đông Tử, đưa cho nó cái búa, rồi cút đi." Trương Cường đã không kìm được sự phấn khích muốn bắt đầu trò chơi. Nhất là khi tưởng tượng đến cảnh lát nữa gia đình Trần Vãn quay lại quỳ lạy cầu xin hắn, Trương Cường cảm thấy cả người hưng phấn râm ran.
Trần Vãn khó khăn lắm mới chống tay đứng dậy được, đưa tay định kéo Khương Ngôn Hân thì bị cô hất mạnh ra.
Khương Ngôn Hân không biết Trần Vãn lại định giở trò gì. Con người này đến sống chết của con mình còn chẳng màng, tin được sao? Nhưng dù gì ra ngoài cũng là một cơ hội. Thà cùng con bị zombie xâu xé, còn hơn phải sống nhục nhã trong cái địa ngục trần gian này. Nghĩ vậy, Khương Ngôn Hân cắn răng, dắt con đi theo sau lưng Trần Vãn.
Trần Vãn run rẩy nhận lấy cây búa rỉ sét từ tay Đông Tử. Đông Tử nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, coi cô như trò cười lớn nhất thế gian.
Trần Vãn lại nở một nụ cười tái nhợt cảm ơn hắn, rồi hốt hoảng dẫn đầu đi ra khỏi cửa biệt thự.
Chờ ba người đi khuất, Trương Cường cười nhạt sai Omega bên cạnh tên Tôn Duyệt Khiết rót thêm trà. Ngón tay hắn gõ nhịp nhàng lên thành ghế sofa, đắc ý nói: "Chưa đợi chén trà này nguội, cả nhà chúng nó chắc chắn sẽ quay lại cầu xin tao thôi."
"Đó là cái chắc rồi, anh Cường liệu việc như thần, vẫn là anh biết cách chơi đùa nhất." Gã đầu trọc lập tức nịnh nọt.
Trương Cường lười để ý bọn họ, cầm sách lên nói với đám đàn em: "Được rồi, chúng mày cứ chơi bài tiếp đi. Hai ba ván nữa là người sẽ quay lại thôi, đến lúc đó mới thực sự là kịch hay. Trần Vãn là kẻ vô dụng, dứt khoát thưởng cho tụi bay chơi đùa. Alpha nào thấy tin tức tố xung khắc không muốn chơi thì để mấy đứa Beta chơi, dù sao cũng là phụ nữ, mặt mũi cũng không tệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!