Chương 19: (Vô Đề)

Trần Vãn lạnh lùng liếc nhìn đám người kia: "Vật tư trên con đường này đều là của các người sao?"

Tên đầu đinh đau đến không nói nên lời. Một gã Alpha khác còn sót lại trong nhóm vội vàng xuống nước: "Không phải đâu, chúng tôi cũng trùng hợp đến tìm thuốc thôi. Đồ đạc trên đường này cô cứ tự nhiên lấy. Chúng ta đều là người sống sót, vất vả lắm mới sống được đến giờ, không cần thiết phải xung đột làm gì."

Trần Vãn nhìn bọn họ một cái, không nói gì thêm. Cô cũng không muốn giết người, chỉ muốn dạy cho tên đầu đinh một bài học.

Trần Vãn cầm lấy túi hành lý từ tay Khương Ngôn Hân, nắm cổ tay cô ấy đi vào hiệu sách. Cô vẫn còn nhớ việc lấy sách truyện cho nhóc con.

Khương Ngôn Hân đến khi vào hiệu sách vẫn còn chưa hoàn hồn. Vừa nãy tên Alpha kia thực sự định dùng dao chém người. Nếu Trần Vãn không kịp tước dao của hắn, hậu quả thật khó lường.

Khương Ngôn Hân kéo nhẹ vạt áo Trần Vãn, nghiêm mặt nói: "Lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Mặc kệ bọn họ là được, không cần thiết phải liều mạng. Trong tình huống này, bị thương không phải chuyện đùa đâu."

Trần Vãn nhìn người phụ nữ đang lải nhải trước mặt mình bằng ánh mắt dịu dàng. Trong lòng cô dâng lên một chút ấm áp. Một mình xuyên đến thế giới này, cuối cùng cũng có chút cảm giác được quan tâm. Hơn nữa, người phụ nữ trước mặt cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, cô ấy cũng biết quan tâm đến người khác.

"Tôi biết rồi, lần sau sẽ không bốc đồng như vậy nữa. Xin lỗi, để cô phải lo lắng."

Giọng điệu Trần Vãn ôn nhu, nhưng lọt vào tai Khương Ngôn Hân lại thấy là lạ. Trần Vãn đang dỗ dành cô sao?

Nghĩ đến đây, vành tai Khương Ngôn Hân hơi nóng lên. Cô ho nhẹ một tiếng, biện minh: "Tôi không phải lo lắng cho cô. Tôi chỉ sợ cô xảy ra chuyện thì con đường sau này của tôi và Dương Dương sẽ khó đi thôi. Cô đừng tự mình đa tình."

"Được rồi, là tôi nghĩ nhiều. Chúng ta chọn ít sách truyện cho Dương Dương đi. Mấy hôm nay tôi còn có thể bịa chuyện kể cho con bé, chứ vài hôm nữa thì chịu chết." Trần Vãn vừa nói vừa lật giở những cuốn sách trên kệ.

Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn với ánh mắt phức tạp. Người này vừa mới liều mạng với người khác xong, giờ đã có thể nhớ đến chuyện kể chuyện cho nhóc con nghe? Một cảm xúc kỳ lạ len lỏi trong lòng Khương Ngôn Hân. Tại sao cô ta lại tốt với nhóc con như vậy? Trong tận thế, giữ mạng là quan trọng nhất, vậy mà cô ta còn để tâm đến sở thích nhỏ nhặt của một đứa trẻ?

Nhưng nếu họ thực sự có thể sống yên ổn trên chiếc xe dã ngoại như bây giờ, thì sách vở cũng có ích cho nhóc con. Ít nhất có thể dạy con bé biết thêm nhiều điều. Trong tận thế, những sản phẩm giấy quý giá này chắc sẽ không còn được sản xuất nữa. Nghĩ vậy, Khương Ngôn Hân cũng bắt đầu chọn sách. Cô thấy mấy cuốn mình thích, định bụng lấy luôn, nhưng lại nhớ ra đã thống nhất là lấy sách cho nhóc con. Liệu Trần Vãn có thấy cô kỳ quặc không? Tận thế rồi, sống còn khó, ai còn tâm trí đâu mà đọc sách.

Bên này, Trần Vãn đã gom được một chồng truyện tranh thiếu nhi. Thấy Khương Ngôn Hân đang ngẩn người nhìn mấy cuốn sách, Trần Vãn bước tới nhìn theo ánh mắt cô. Đó là mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình ABO ngọt sủng, kiểu như "Xuyên thành Tra A trong văn vườn trường", "Xuyên thành Tra A trong văn cẩu huyết cổ đại".

Nhìn tên mấy cuốn sách, Trần Vãn không nhịn được cười, quay sang Khương Ngôn Hân trêu chọc: "Cô thích thể loại này à? Ngọt sủng văn?"

Mặt Khương Ngôn Hân lạnh băng, nhưng vành tai đỏ lựng đã tố cáo sự xấu hổ của cô. Cô lườm Trần Vãn, giọng nói lạnh lùng nhưng thiếu đi phần nào khí thế: "Ai cần cô lo? Tôi mới không thích xem ngôn tình ngọt sủng đâu, ấu trĩ chết đi được."

Nói xong, cô bỏ đi tìm sách cho con. Trần Vãn nhìn theo bóng lưng cô, cười tủm tỉm: "Được rồi, cô không xem thì tôi xem."

Nói rồi cô gom hết mấy cuốn truyện ngọt sủng đó vào túi. Khương Ngôn Hân đương nhiên nghe thấy, nhưng cô không muốn để ý đến Trần Vãn nên dứt khoát không quay đầu lại.

Hai người lấy tổng cộng khoảng năm sáu mươi cuốn truyện tranh cho nhóc con, cộng thêm vài cuốn ngôn tình ngọt sủng mà Trần Vãn cố ý lấy cho Khương Ngôn Hân. Tất cả được Trần Vãn cất gọn vào cốp xe.

Khi họ bước ra, nhóm người ở cửa hiệu thuốc vẫn còn ở đó. Tên đầu đinh có vẻ bị gãy xương ngực, đau đớn nằm r*n r* dưới đất, đến sức chửi bới cũng không còn. Đồng bọn của hắn muốn giúp nhưng cũng chẳng biết cách nắn xương.

Trong tận thế mà bị thương nặng thế này, kết cục có thể đoán trước được.

Trần Vãn không cảm thấy áy náy gì. Vừa nãy tên đầu đinh kia đã định ra tay tàn độc với cô. Nếu không nhờ hệ thống ban cho sức mạnh, chỉ dựa vào kỹ năng cận chiến thì chưa chắc cô đã là đối thủ của bọn họ. Nếu thua, cô và Khương Ngôn Hân không biết sẽ có kết cục bi thảm thế nào.

Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân, thấy sắc mặt cô ấy vẫn bình thường, bèn nói: "Đi thôi, chúng ta sang quảng trường khác tìm thuốc men và công cụ."

Khương Ngôn Hân gật đầu đi theo, không tỏ ra thương hại gì cho tên đầu đinh kia.

Vừa mở cửa xe dã ngoại, Trần Vãn mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: "Cô có thấy tôi tàn nhẫn, ra tay nặng quá không?"

Khương Ngôn Hân không ngờ Trần Vãn sẽ hỏi mình, nhưng vẫn lắc đầu, nói thật lòng: "Không đâu. Trong tình huống đó nếu cô nương tay, người nằm dưới đất mặc người ta chém giết chính là hai chúng ta. Tôi không phải thánh mẫu, cũng sẽ không để lòng thương hại đặt sai chỗ."

Trần Vãn thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng được trút bỏ. Khương Ngôn Hân hiện tại là đồng bạn trên cùng một chiếc xe, nếu hành động của cô không được người bên cạnh thấu hiểu thì trong lòng vẫn sẽ có chút lấn cấn. May mà Khương Ngôn Hân không phải kiểu người nhu nhược, tính cách này rất hợp với cô.

Trần Vãn cười với Khương Ngôn Hân: "Vậy thì tốt, tôi cũng không muốn bị người bên cạnh hiểu lầm."

Trong lúc hai người nói chuyện, nhóc con vui vẻ tụt xuống giường chạy tới, lao vào lòng Khương Ngôn Hân đòi bế: "Mẹ ơi, sao hai người đi lâu thế? Con đếm được bao nhiêu là cừu con luôn."

Trần Vãn đặt balo xuống đất, tò mò hỏi: "Cừu con gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!