Chương 14: (Vô Đề)

Ăn cơm xong, Khương Ngôn Hân nhất quyết không để Trần Vãn rửa bát, cứ khăng khăng tranh lấy việc này. Trong tận thế, điều đáng sợ nhất là bản thân không có giá trị. Một khi trở nên vô dụng, người đó có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Đạo lý này Khương Ngôn Hân đã thấm thía trong mấy tháng qua.

Trần Vãn không lay chuyển được Khương Ngôn Hân, đành lại gần chỗ nhóc con, định bụng chơi với bé một chút.

Nghĩ là làm, Trần Vãn bế nhóc con lên, để bé dựa vào lòng mình chơi đùa.

Nhóc con cảm thấy vòng tay của Trần Vãn rất mới lạ, bèn rụt rè cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào cánh tay cô làm nũng.

Trần Vãn chẳng có chút sức đề kháng nào trước sự đáng yêu mềm mại này. Cô cúi xuống hôn lên má bé một cái: "Dương Dương ngoan quá, để Mommy ngửi xem con đã thơm chưa nào."

Nói rồi Trần Vãn ghé sát vào hít hà, chọc cho nhóc con cười khúc khích trong lòng mình.

Thấy bé con vui vẻ, Trần Vãn tiếp tục trêu đùa: "Ừm, Mommy ngửi thấy rồi, Dương Dương nhà ta giờ là em bé thơm phức rồi."

"Thơm thơm ~" Nhóc con vừa nói giọng sữa nũng nịu, vừa dụi cái đầu nhỏ vào người Trần Vãn.

Ánh mắt Trần Vãn tràn đầy sự dịu dàng khi chơi cùng bé.

Khương Ngôn Hân nghe thấy tiếng cười đùa của hai người, quay đầu lại nhìn. Thấy nhóc con đang vui vẻ trong lòng Trần Vãn, và ánh mắt Trần Vãn đầy ắp sự ôn nhu, khóe môi cô cũng bất giác cong lên. Cô thậm chí nghĩ, mặc kệ người trước mắt có phải là Trần Vãn hay không, nếu cô ấy cứ mãi như thế này thì tốt biết bao. Nhưng cô sợ mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nhỡ đâu Trần Vãn chỉ vì tâm trạng tốt nên mới đối xử tốt với con bé? Nhỡ ngày mai tâm trạng cô ta lại xấu đi thì sao?

Liệu cô ta còn có thể dịu dàng với con bé nữa không?

Khương Ngôn Hân hít sâu một hơi, ép buộc bản thân phải bình tĩnh. Tình cảnh hiện tại đã tốt hơn hôm qua rất nhiều rồi. Hôm qua cô còn đang đứng giữa ranh giới sinh tử, còn giờ đây, cô và con gái ít nhất đã có chỗ dung thân, còn được ăn một bát mì nóng hổi.

Rửa bát xong, Trần Vãn trao nhóc con lại cho Khương Ngôn Hân, chỉ vào chiếc giường tầng phía trong cùng xe dã ngoại: "Hai mẹ con ngủ giường dưới nhé, tôi ngủ giường trên. Chúng ta nghỉ ngơi một lát, chiều nay tôi sẽ lái xe đi quanh đây tìm xem có vật tư gì hữu dụng không."

"Được." Khương Ngôn Hân gật đầu đồng ý, ánh mắt phức tạp nhìn Trần Vãn một cái rồi bế nhóc con lên giường nghỉ ngơi.

Sau khi được Trần Vãn chơi cùng, nhóc con không còn sợ hãi như trước nữa. Bé đánh bạo vẫy tay chào Trần Vãn: "Mommy ngủ ngon ~"

Trần Vãn cười với bé, dịu dàng đáp: "Dương Dương ngủ ngon nhé, ngoan ngoãn ngủ một giấc thật say nào."

Thấy Mommy cười với mình, nhóc con vui vẻ dụi đầu vào ngực Khương Ngôn Hân. Đợi Trần Vãn leo lên giường trên, bé mới thì thầm vào tai mẹ: "Mẹ ơi, con hơi thích Mommy bây giờ rồi ạ."

Khương Ngôn Hân vỗ nhẹ lưng con, dỗ dành: "Thích là tốt rồi."

Đồng thời ánh mắt cô trở nên thâm trầm hơn. Nếu là vì con gái, cô không ngại hy sinh một số thứ.

Trần Vãn thức trắng cả đêm qua, nên khi tỉnh dậy thì trời đã ngả về chiều, khoảng hơn bốn giờ.

Leo xuống giường, thấy hai mẹ con Khương Ngôn Hân vẫn đang ngủ say, cô tìm chai nước uống, định bụng cho tỉnh táo rồi lái xe ra ngoài tìm kiếm thức ăn trước khi trời tối.

Khương Ngôn Hân dường như nghe thấy tiếng động liền mở mắt. Giấc ngủ này là giấc ngủ ngon nhất kể từ khi tận thế bắt đầu, khiến cô nhất thời cảm thấy không chân thực.

Thấy cô tỉnh, Trần Vãn mỉm cười, đưa chai nước qua: "Uống chút nước đi. Tôi chuẩn bị lái xe đi dạo quanh đây một chút."

Khương Ngôn Hân nhận lấy chai nước, liếc nhìn Trần Vãn, lí nhí cảm ơn: "Cảm ơn."

"Không có gì. Tôi đi lái xe đây." Trần Vãn đặt chai nước rỗng sang một bên, dời tấm thép chắn kính trước, rồi tắt đèn trong xe.

Bên ngoài trời vẫn còn sáng. Trần Vãn ngồi vào ghế lái, ra lệnh cho hệ thống: "Giúp tôi quét xem các cửa hàng nhỏ xung quanh còn vật tư không, tiện thể quét luôn xem có nguy hiểm gì không."

"Rõ thưa ký chủ, đã mở chức năng quét hình." Giọng nói máy móc vang lên.

Khi xe dã ngoại khởi động, quảng trường đang yên tĩnh bỗng xao động như mặt hồ bị ném đá. Nghe thấy tiếng động, đám zombie bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía chiếc xe.

Trần Vãn chẳng hề sợ hãi lũ zombie này, ngược lại còn coi chúng là những viên tinh hạch tự dâng đến tận miệng. Không thu hoạch một đợt thì thật có lỗi với công sức chúng lết xác đến đây.

Cô không quay đầu xe chạy về hướng an toàn, mà lái thẳng về phía đám zombie. Từng mảng zombie bị xe dã ngoại húc bay hoặc nghiền nát. Hệ thống liên tục thông báo số lượng tinh hạch tăng lên không ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!